-Yahoo….!
-Mai Ya Hee!
Đó là những tiếng hú hét của đám bạn tôi khi ngày đầu tiên gặp lại sau kì thi cuối kì. Chúng nó vui vẻ như kiểu Tết đã đến rồi vậy. Thi xong, ai mà không vui, nhưng tôi khác tụi nó, không muốn thể hiện ra mặt, hoặc tác phong người lớn đưa bàn tay ra ngăn cản tôi hoà vào đám đông hò hét có phần thái quá kia.
Cái chuyện cho khối mười hai thi đề chung, rồi thì chia số báo danh nhằm tăng cường kinh nghiệm cho học sinh cọ xát, phòng tránh việc thi cùng lớp sẽ chỉ bài hoặc nhìn bài, làm những điểm số quá năng lực lừa dối học sinh ỷ lại. Nhưng trong mắt tôi, đó chỉ là việc làm mất thời gian không hơn không kém. Cả đời chỉ sử dụng phao thi là môn Văn trong các bài một tiết nên tôi không quan tâm lắm đến việc nhìn bài ai đó ở những môn khác trong thi cuối kì.
Còn môn Văn cuối kì thì tôi cứ phịa ra, coi như phó mặc cho trời đất.
-Làm bài sao mày?
-Ổn không, nhắm điểm chác bao nhiêu?
Đó là những câu hỏi mang tính tự phát, hoặc của những đứa chỉ biết học và so điểm với bạn bè. Đa phần chẳng ai muốn nhắc tới những chuyện đã qua, vì thế nó nhanh chóng chìm vào dĩ vãng.
Thi xong cuối kì là khoảng thời gian cực kì sung sướng của đời học sinh. Các thầy cô cũng không dạy nhiều lắm, chủ yếu là các giờ tự quản và tự học. Nên sơ đồ lớp xáo trộn đến mức kinh ngạc. Tôi, khi thì ngồi bàn đầu, khi thì tót vào góc lớp, lắm lúc ngồi vào bàn đầu. Khi thì ngồi cạnh Kiên cận đánh ca
-rô , khi thì ngồi cùng Phong mập vẽ hình bậy bạ. Nói chung là muôn hình vạn trạng. Chỉ có một điều, chí ít phải cách Dung một khoảng cách an toàn.
Đó là tâm lý chung, dù cho quan hệ có dấu hiệu bình thường, hậu chia tay.
Ngày đầu mới là chuyển chỗ, những ngày sau học sinh được đằng chân lân đằng đầu, mang cả bài, cờ vua, cờ cá ngựa lên sát phạt nhau. Những kẻ chiến thắng thì lâng lâng trong hơi men nước mía, những kẻ thua thì đau khổ móc ví ra tính tiền trong tiếng cười sỉ nhục của đám bạn. Những đứa nào không chịu nổi không khí ồn ào náo nhiệt thì ra hẳn ban công mà ngóng gió, ngóng mây.
Và Yên là người ra ban công, chắc hẳn lớp bên cạnh cũng ồn ào không kém lớp tôi.
-Ê, Tín, ngon nhào vào đây kiếm nước mía mày!
-Tao sợ mày chắc.
-Không sợ thì vào đây.
-Không sợ nhưng để khi khác!
-Thằng nhát chết.
Nếu là bình thường, tôi sẽ chẳng để tụi bạn sỉ nhục mình như thế, nhưng trong đầu óc tôi lúc này những quân bài tiến lên bích chuồn rô cơ kia không thẻ cuốn hút bằng những câu chuyện vô chủ đề với Yên.
-Tình cờ ghê!
-Thật không…?
Tôi gãi đầu và đi sát lại bên cạnh, cũng bày đặt nhìn trời nhìn mây. Cố làm ra dáng rằng tôi cũng tình cờ khi trốn những tiếng ồn ào trong lớp vậy.
-Cái gì thế?
Tôi ngơ ngác nhìn bàn tay Yên xoè ra trước mặt mình, không hiểu cô nàng đang giơ tay xin hay đòi cái gì nữa.
-Bài giải đâu?
-Ơ, mới thi xong.
-Không, cấm có cãi cô giáo!
-Ơ, thì…nghỉ ngơi chút đi Yên!
-Tôi xuống giọng năn nỉ.
-Không, vậy Tín học chỉ để thi học kì này thôi à!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!