Chương 48: (Vô Đề)

-Thế là thế quái nào nhỉ?

-Quái gì cơ mày!

Thằng Hưởng ngồm ngoàm cái ổ bánh mì trong miệng, lúng phúng hút cái miếng dưa leo dài ngoàng vào miệng, ú ớ phát ra tiếng. Tôi thẩn thờ nhìn trời mây.

-Ơ cái thằng này điếc à?

-Nó trợn mắt cố nuốt miếng bánh mì thật to, cố làm cho ra nhẽ.

-Không, tao thấy bất ngờ trước khả năng sư phạm của tao thôi!

- Tôi chẳng buồn nhìn nó lấy nửa ánh mắt vẫn thẩn thờ.

-"Hoá ra mình là đứa còn đặc biệt tới mức vẫn còn được cái đề thi à?".

Thằng bạn cũng không hiểu chuyện gì, nó cố kiếm cái chỗ nào hợp lý để hợp thức hoá việc xả rác bừa bãi. Đưa chai nước tu một hơi đánh cái khà, nó nằm ngửa ra ghế ngắm trời, hoàn thành bữa ăn sáng quen thuộc.

Hiển nhiên việc Dung mang đề thi cho tôi ôn luyện lại cũng là việc đáng ngạc nhiên, không hiểu là có dụng ý gì, nhưng trước mắt nó có lợi cho tôi là được. Tôi thong dong đi vào lớp, hai tay chắp đằng sau lưng nhái theo điệu bộ của Thầy trên văn phòng Đoàn. Ngang qua chỗ Dung, cô nàng hình như đang có một buổi sáng tốt lành lắm hay sao ấy.

Tôi đẩy thằng Long con đang ngồi ở bàn thứ hai sau Nàng ra khỏi vị trí, thế vị trí nó. Giả bộ cúi xuống vẽ vời gì đó lên bàn rồi cất lời.

-Cái đề thi ấy..?

Dung ban đầu có vẻ ngở ngàng, nhưng không quay mặt lại, chỉ cất tiếng nói theo tôi mang tông giọng bình thường.

-Sao vậy?

-Ờ, thì chưa cảm ơn thôi!

-Tôi dí ngon tay trỏ xuống bàn vẽ thành một hình vòng tròn rối rắm.

-Ờ, không ơn huệ gì hết, mà có phải Dung cho không đâu!

-Thế rốt cuộc là sao?

-Là trao đổi?

Tôi nghệt mặt ra, không nói câu gì. Dung quay lại, nửa khuôn mặt và nửa nụ cười được tôi nhìn thấy.

-Đổi đề Anh Văn lấy đề Toán và Lý, ngoài ra còn..

-Còn..

-Thì còn mấy cái gì không hiểu Dung hỏi Tín thì Tín chỉ lại.

-Ơ, vậy thì mình lỗ à.!

-Con trai mà nhỏ mọn!

Cô nàng lại cười và quay lên, không quên ném cho tôi một câu chưa từng xuất hiện trong từ điển của cả hai đứa từ khi biết nhau. Tránh đám bạn tò mò theo dõi cuộc đối thoại, tôi trả lại vị trí tám chuyện cho thằng Long con rồi lững thững về chỗ.

Để chứng tỏ mình không hề là đứa nhỏ mọn trong mắt Dung, cuối giờ tôi để lại cuốn đề thi của mình trên bàn cô nàng. Mặt căng lên ra vẻ ta đây độ lượng không phải là thằng nhỏ mọn như cô nàng bông đùa. Không nói gì hết nữa, tôi bước ra khỏi lớp. Một phần vì vẫn còn cái ý nghĩ "cách li", một phần vì tôi biết bà cô gia sư trẻ của tôi sẽ đợi tôi ở cái cột chắn ngang ban công phân chia ranh giới hai lớp như ước hẹn.

-Nè, canh đủ thời gian bốn lắm phút nhé!

-Vậy thì chờ chút luôn đi.

-Yên đón lấy cái đề thi, rồi ngay lập tức bỏ rơi tôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!