Chương 47: (Vô Đề)

Tất nhiên, cái gì cũng có cái giá của nó. Việc tôi và thằng Phong mập chơi xỏ nhau trong lớp cũng không thoát được tội trạng chung. Giờ " hành quyết" quen thuộc sau buổi chào cờ, tên tôi và thằng Phong lọt vào bảng vàng. Tôi giữ chức Trạng Nguyên, thằng Mập Bảng Nhãn và một thằng trong lớp nữa làm Thám Hoa.

-Danh sách trực nhật, Tín hai ngày thứ ba và thứ tư, Phong thứ Năm, Tuấn thứ Sáu và tổ hai sẽ trực thứ bảy và chủ nhật.

-Tiếng thằng lớp phó học tập thông báo khi kết thúc buổi sinh hoạt lớp.

Tôi nhìn thằng Mập, ánh mắt như muốn vò nó ra từng mảnh, còn nó cũng tức tối nhìn thằng Kiên mà thù hằn khiến thằng bốn mắt chẳng dám nhìn nó lấy nửa giây. Tuần này lại gánh hai ngày trực nhật, bằng nguyên cả một tổ thì tôi cũng lấy làm vinh dự lắm.

-Bắt đầu tháng mười hai rồi, còn một ít thời gian chuẩn bị cho các em thi cuối kì!

-Tiếng Thầy chủ nhiệm ôn tồn vang lên, cả lớp chẳng ai dám hó hé câu gì.

-Tất cả mọi người tập trung học tập ráng thi kết quả cho tốt!

Mặc dù nói xóm nhà lá là tiên phong, những mãnh tướng trong các trò đầu gây mất trật tự, nhưng về lĩnh vực đoàn kết thì cũng thuộc dạng nhất nhì cái lớp này. Chỉ cần Thầy bước ra khỏi lớp là giờ bàn kế hoạch tác chiến.

-Giờ tao mới biết sang tháng mười hai rồi!

-Thằng Hưởng gãi đầu gãi tai phát ngôn.

-Chuẩn bị thi học kì rồi, giờ sao đây!

-Trên tinh thần tương thân tương ái, lá rách ít đùm lá rách nhiều, lá rách nhiều đùm lá te tua..

-Thằng Kiên cận giở giọng quân sư hiến kế.

-Nói túm lại là kèm nhau chứ gì!

-Ờ, thì thằng nào yếu môn nào thì anh em kèm môn đấy.

Cả lũ nhìn nhau gật đầu. Tuy nhiên khi nhắc đến môn Anh Văn thì mặt đứa nào đứa nấy nhăn hết lại, lộ vẻ cau có. Gặp ngay vấn đề nan giải, đụng ngay bộ môn mà chẳng đứa nào đủ tự tin rằng trình độ mình hơn mấy đứa khác. Nói chung lớp chúng tôi gần sáu chục đứa thì nhóm chúng tôi sẽ tuần tự được đánh số từ bốn mươi cho đến hơn năm mươi theo bảng xếp hạng học lực môn này.

-Thằng Tín kèm Anh văn được không?

-Mày điên à Linh, giờ tao được năm điểm là mừng toát mồ hôi rồi, kèm ai!

-Tôi phóng đại sự thật, nhưng chí ít đó cũng là lời thú tội rằng, học lực bộ môn này của tôi đang trên đà tụt dốc.

Hầu như thời gian năm mười hai cuối cấp, mọi học sinh đều đổ dồn tối đa thời gian cho các môn học của các khối thi đại học mà từng người đã chọn ình. Thời gian còn lại chỉ là học qua loa các môn còn lại. So với mặt bằng chung của lớp, nhóm chúng tôi có điểm yếu là môn Anh Văn. Bằng chứng rõ ràng là giờ nào cũng có thể nghịch ngợm quậy phá, riêng giờ Anh Văn ít thằng nào dám manh động gây chú ý.

Bởi chỉ cần lọt vào tầm mắt của Thầy bộ môn, khả năng lên bảng cầm phấn gãi đầu gãi tai rất là cao.

-Hay là nhờ Dung!

-Thằng Kiên cận lại thể hiện tài trí mưu lược quần hùng.

-Thôi, tự học còn hơn!

-Tôi lại là người đầu tiên phản đối.

-Sĩ diện, mày dốt còn bày đặt.

-Kệ tao, thằng nào nhờ thì nhờ, tao thì không!

-Tôi thở dài thườn thượt, nói với giọng buông xuôi.

-Mày nhờ đi, tình xưa nghĩa cũ thế nào cũng giúp, mày phải cứu vớt anh em qua cơn đại nạn chứ

-Long con nãy giờ ngồi im cũng lên tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!