Bất ngờ trước mong đợi đã thành hiện thực, tôi vẫn không tránh khỏi chút ngỡ ngàng. Hoá ra Yên vẫn nhớ sinh nhật tôi, sinh nhật của một cậu bạn học cạnh lớp. Tim khẽ đập liên hồi, các dây thần kinh căng đến mức tối đa, thân thể lâng lâng như đang đi trên mây. Và với nụ cười dịu dàng của người đối diện, tôi mất hồn ngay lập tức.
-Tín, sao thế, không thích à?
-Cô nàng hơi phụng phịu.
-…..!
-Tín.?
-Giọng lại mải miết vang lên.
-Hả, cái gì thế?
-Tránh mặt hả, không thích món quà Yên tặng đúng không?
-Ờ, không, không, thích mà, thích thật đấy!
-Không rồi không thích, không biết Tín thích hay là không đây?
-Yên vẫn chưa buông tha, giả bộ ghẹo tôi lần nữa.
-Thích, chắc như đinh đóng cột, cột mục mới sút đinh thôi!
-phân trần giải thích, dù tôi biết rõ, đối phương đang chơi trò "giả bộ".
Một cái nheo mắt của Yên dành cho tôi. Cái nheo mắt "cốc đầu" tôi, đưa tôi về hiện thực. Sực nhớ ra nhiệm vụ đứng đây của mình là gì, tôi đưa tay gãi đầu thể hiện rõ sự bối rối:
-Ờ, đi ăn tiệc.. ờ không, đi..ờ!
-…….?
-Là sinh nhật!
Một thằng con trai với biệt tài uốn lưỡi và dẻo mỏ làm vũ khí sát thương cao nhất mà với Ngữ Yên thì vô tác dụng hoàn toàn. Không hiểu sao trước giờ nói chuyện với Yên tôi cũng không ấp úp thế này. Không hiểu tại sao lại mất bình tĩnh đến vậy, trong khi trống ngực cứ đập thập thình.
-Tín mời Yên đi ăn sinh nhật đúng không?
-À, là lời mời đó!
-Rõ ràng là Yên đang vẽ đường cho tôi chạy.
-Yên xem đã..?
-Cô nàng khoanh tay trước ngực, ngón tay gõ nhẹ vào chiếc cằm ra vẻ băn khoăn trước lời mời của thằng con trai mà chính mình vừa tặng quà.
-Xem? Là sao?
-Là xem xét xem…?
-……!
-Tôi nín thở chờ yêu cầu, điều kiện của đối phương.
-Là xem ai đó có thành tâm không đã?
Nhanh như cắt, ngay cả não bộ cũng không kịp điều khiển, hoặc đây là do phản xạ có điều kiện tập luyện riết rồi quen, tôi mở miệng thể hiện sự thành tâm ngay.
-Mời cô nương lên xe!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!