Nhưng tất cả những hi vọng dường như sụp đổ vào sáng hôm sau. Tôi chạm mặt Dung ở ngay cửa lớp. Dung đi lướt qua như chưa hề thấy sự tồn tại của thằng con trai trước mặt. Khuôn mặt nay đã dần tươi tắn trở lại nhưng vẫn lạnh băng băng.
-Ê, Dung bị sao mà mặt nó như đi đòi nợ vậy?
-Ai biết!
-Tôi nhún vai với thằng Phong mập.
-Mày nhìn mặt Dung với mặt đôi kia xem có giống nhau không?
Thằng Phong mập chỉ tay vào Kiên cận và Trang, khuôn mặt ba người từa tựa nhau. Trang buồn xo, chẳng nói gì cả, đang chăm chú đọc cuốn truyện gì đó. Kiên cận lâu lâu quay xuống nhìn, phút chốc lại thở dài.
-Cái đôi đó sao thế?
-Chắc lại cãi nhau gì đó ấy mà, mấy đứa yêu nhau rõ vớ vẩn!
Thằng Mập phán một câu thản nhiên, chẳng để ý thằng bạn nó cũng đang điêu đứng, đau đớn vì yêu, chỉ có điều là không thể hiện ra mặt, hoặc cố gắng hết sức đeo chiếc mặt nạ với nó. Mặt nạ cười tươi vui vẻ.
-Mày thì biết cái gì Mập, giận hờn giúp ta hiểu nhau hơn!
-Thằng Hưởng từ đâu chui lên, tay cầm ổ bánh mì nhai ngon ơ, tay kia cầm cuốn sách văn học tụng như tụng kinh.
-Mày thì ngon hơn tao chắc, kiếm người yêu đi rồi lên mặt với tao!
-Bố…. không cần đâu bạn trẻ ạ!
-Thằng Hưởng ú ớ trả lời vì bận nhai ngồm ngoàm bánh mì trong miệng.
-Ờ, có hãy nói với tao!
-Tao nói thằng Kiên với Trang thì một hai ngày là lại như cũ thôi!
-Nó vo túi bóng nhét vào áo thằng Mập.
Tôi đứng im lắng nghe hai thằng bạn đấu khẩu. Vô tình rớt xuống núi lượm được bí kíp, kẻ lữ hành vô tình được ngộ đạo.
-"Ờ, giận hờn giúp ta hiểu nhau nhiều hơn"!
Đi thẳng vào lớp, địa điểm dừng chân lại là chiếc bàn đầu. Thản nhiên như không có gì xảy ra.
-Khoẻ chưa?
-Ừm, không sao rồi!
-Ít nhất giọng Dung cũng dịu bớt, không gay gắt như mấy ngày hôm trước.
-Ờ…!
-Còn gì nữa không Tín?
-Ờ, không!
-Tôi không biết mở chuyện tiếp thế nào, đứng chết trân.
-Dung , Dung ơi…!
Tiếng gọi thân mật vang lên từ cửa lớp, giọng con trai. Tôi và Dung đồng loạt quay ra, nhưng thể hiện hai bộ mặt khác nhau. Dung vui vẻ như đây là điều Nàng chờ đợi, còn tôi vừa thất vọng, vừa cảm thấy nhẹ nhõm khi kẻ đứng ở cửa lớp vừa cứu tôi khỏi cơn bế tắc. Dung vẫn giữ thái độ khiến cho cuộc nói chuyện trở nên bế tắc, và kẻ kia đã giải quyết khúc mắc. Thằng con trai ở cửa khẽ gật đầu chào tôi buổi sáng.
Giữ phép lịch sự tôi gật đầu chào lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!