Bước ra khỏi cửa lớp, tôi đi thẳng, không ngoảnh mặt lại. Có gì đó hụt hẫng, rạn vỡ. Khi người ta sống trong tình cảm quá nhiều, nó bỗng nhiên quay ngoắt trở thành xa lạ, khiến cho con người ta không dễ thích nghi. Chấp nhận và lặng im, một chút phần sai về mình khi đẩy sự việc đến nước này, không còn gì bao biện nữa. Tôi lặng im bước chân ra khỏi cổng trường.
-A, a…anh Tín!
- Một giọng nói gọi giật tôi lại đằng sau.
- Hở?
-Gặp em mà cái mặt đó là sao? Bé Thuỳ nheo mắt nhìn tôi, còn bạn con bé thì cứ nhìn tôi từ đầu xuống chân.
-Ờ, không, vui chứ!
-Mặt anh thế mà vui à, trông cứ như seven love ấy!
-Seven love là gì?
-Tôi thần mặt ra.
-Là thất tình anh ạ!
-Con bé cười tươi chua từng thấy.
Vậy là hoá ra tôi đang mang bộ dạng thất tình. Có lẽ khi không có ai ở bên, hoặc ở một nơi xa lạ nào đó, tôi mới dám sống đúng với bộ dạng thực này. Còn ở trong lớp, vẫn là thằng Tín lắm trò, chuyên gia đầu têu của xóm nhà lá, hẳn là để che mắt lũ anh em chiến hữu.
-Ừ, hai đứa ngồi chơi, anh về không muộn bus.
-Dạ, về cẩn thận nha anh, không vấp đá té giờ
-Bé Thuỳ nhí nhảnh dặn dò.
-Vâng, có té anh cũng lôi thằng Bình theo mà!
-Tôi vừa nói vừa nhìn mặt bé Thuỳ dần đỏ lựng.
Ra khỏi cổng trường thì chiếc xe bus cũng vừa bấm còi báo hiệu tới trạm. Mở hết tốc lực phóng theo, leo lên xe mà mồ hôi nhễ nhại. Hôm nay chẳng biết giờ thiêng hay sao mà xe chật cứng, báo hại cả đám con trai phải tỏ vẻ ga
-lăng nhường ghế ấy bạn nữ. Tôi vịn tay nắm, thẫn thờ trên xe.
-K. iii. ít!
Tiếng phanh xe vang lên thành một tràng dài khó chịu, gấp gáp và đầy bất ngờ. Hành khách trên xe ngả nghiêng theo quán tính. Báo hại những người đang đứng xô đổ hàng loạt. Một bác lớn tuổi không giữ vững nổi thăng bằng, té nhào vào người tôi.
-Ôn con, đi xe kiểu gì thế hả?
Bác tài xế thò đầu ra ngoài bực tức quát mắng thằng nhóc đi xe máy không đội nón lạng lách. Lầm rầm khó chịu, quay ra phía sau nhìn hành khách ổn định rồi cho xe chạy tiếp, không quên buông một câu thở dài:
-Thời giờ lắm thằng không muốn sống!
Thằng Nhân đỡ ông bác vừa té, còn thằng Hoàng kéo tay tôi đứng dậy. Lấm lem và ê ẩm, ông bác quay qua tôi xin lỗi. Lắc đầu cười tỏ vẻ không sao, tôi lại vô hồn nắm tay vịn.
-Ê, của mày nè!
-Ơ, nó rớt rồi à?
-Ừ, chắc lúc nãy té chứ gì?
-Ừ, chắc thế rồi.
-Ha ha, tao nghĩ Dung nó ày chết!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!