Bước chân ra trạm xe bus, chỉ cần nhìn ánh mắt của Nhân, Hoàng và Nguyệt thì tôi cũng hiểu chắc là ba người đang tò mò lắm đây. Cười một cái, vươn vai một cái, tôi ngồi xuống ghế với bộ mặt tươi tắn lạ thường.
-Rốt cuộc là sao?
-Sao trăng gì?
-Tôi nhìn thằng Hoàng nhíu mày.
-Tao hỏi là cái chuyện báo tường lớp mình kìa!
-Thì cứ như thế mà làm, mày không nghe Dung nói à?
-Ờ, nghe xong tao mới hỏi thằng đầu đất ạ!
-Nó gườm gườm mặt nhìn, chắc đang uy hiếp tinh thần để tôi khai ra đây mà. Thấy tôi lặng im, nó cũng không thúc ép nữa. Trước giờ tôi với thằng Hoàng vẫn như thế, cảm thấy thoải mái thì tâm sự, kể lể, còn không thì im lặng không nói gì thêm.
Xe bus dừng lại trước mắt, chầm chậm bước lại gần cửa. Mấy đứa khoá dưới xô đẩy tranh nhau lên giành chỗ, tôi lách người tránh khỏi đám người đang rồng rắn lên xe. Nguyệt nhìn tôi tủm tỉm cười:
-Mặt dính nhọ hả?
-Không, chẳng dính gì cả!
-Thế cười gì tôi đấy?
-Thấy khác khác thôi!
Không hiểu Nguyệt đang đề cập đến cái gì khác, mà cô nàng cứ tủm tỉm cười rồi lướt qua bước lên xe. Tôi ngơ ngẩn đứng dưới suy nghĩ:
-Chú em có về không?
-Bác tài gắt gỏng nói với tôi.
Nhanh chóng leo lên xe, tôi vẫn thấy Nguyệt cứ tủm tỉm cười, còn Nhân đen và thằng Hoàng đang xì xào chỉ trỏ con bé xinh xắn nào đó ở hàng ghế trên. Ngồi xuống cái ghế trống cạnh Nguyệt:
-Khác cái gì mà cười đấy?
-Ờ, thấy khác ở….
-….Ở…!
-Tôi mớm lời.
-Thôi, nói ra ngại lắm, có gì nhờ Dung nói cho!
-Dung…?
-Ờ, nhờ Dung đi, không dám à!
Tôi xua tay phản bác câu cuối cùng của Nguyệt. Chắc là do vẻ mặt tôi không có gì khác lạ lắm nên Nguyệt tưởng tôi và Dung vẫn thân mật với nhau. Giờ đây đến nói chuyện với Dung còn là một điều khó khăn chứ huống gì yêu cầu Nàng nói ra suy nghĩ trong lòng chứ.
-Về nha mày, chiều đi học cho đúng giờ, trễ là tao cóc chờ mày đâu!
-Thằng Nhân hằn học dặn dò.
-Rồi, mày nói nhiều thế?
-Nói nhiều mà không có tiếp thu, ngu còn cãi cố hả mày?
Tôi giơ nắm đấm doạ nó, rồi đi thẳng vào con đường quen thuộc dẫn về nhà. Những khi đi một mình như thế này, tôi mới có dịp ngẫm nghĩ lại nhiều điều. Dung đã làm đúng như những gì tôi và thằng Hà ý kiến, vậy tại sao tôi vẫn không vui. Dung gượng ép làm theo vì hai thằng tôi đã gây sức ép? Hay vì Dung đã trở lại là Nàng năm lớp 10. Lạnh lùng, băng phong, và cũng chỉ coi tôi là bạn?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!