Chiếc móc khoá hình đồng xu là thứ đi cùng chúng tôi gần hết những năm phổ thông, nó đã từng chứng kiến tình cảm của tôi và Dung lớn lên như thế nào. Những lần lòng đầy tâm trạng tôi vẫn nắm lấy nó như một nơi để tâm sự. Và giờ đây nó nằm gọn trong tay tôi, bất động.
Tôi đạp xe theo chiều ngược lại, cố gắng nhìn ra sau lưng lần cuối, hi vọng mang chút mong manh xem có ai sẽ đạp xe ngược theo không. Có lẽ tôi quá tự cao, khi con trai mới thường làm như vậy. Con đường tối dài hun hút không một bóng người. Tôi thở dài, nhấn mạnh pê
-đan. Một lúc sau, ánh sáng đèn đường cũng hiện ra, vàng nhạt, yếu ớt. Co người khẽ run trong gió lạnh, xe tôi lăn chậm.
Chỉ đơn độc một người con trai đang gặm nhấm màn đêm.
-Sao lâu thế mày?
-Thằng Hoàng nghe tiếng đá chân chống, quay ra hỏi.
-À, à, có nhiều vấn đề ấy mà!
-Tôi vẫn trả lời như bình thường, chẳng tỏ vẻ gì cả.
Ngồi xuống cái ghế dài, chen vô cái đám bạn đang chụm đầu vào cái dĩa bánh nóng hổi. Với tay tôi lấy một cái, đưa lên miệng cắn khẽ. Hơi nóng bốc lên mang theo mùi hương ngào ngạt. Ngọt ngào nhưng khô khan.
-Tụi tao nghe thằng Hà kể hết rồi!
-Ừ, hồi sáng chứ gì?
-Nãy Dung gọi mày ra là để nói vụ lúc sáng.
-Ừ!
-Thế rốt cuộc ra sao?
-Thì bình thường, chỉ là tao lo bên thiết kế thôi, còn nội dung thì không tham gia!
Tôi từ tốn nuốt miếng bánh, chuẩn bị trả lời câu tiếp theo của lũ bạn.
-Thế hai đứa mày lại cãi nhau nữa chứ gì?
-Thằng Hoàng hình như mặc định cho tôi với Dung là một đôi thích gây gổ rồi hờn dỗi lắm thì phải. Câu hỏi của nó làm bao nhiêu ánh mắt chụm lại nhìn. Còn tôi thản nhiên với tiếp chiếc bánh thứ hai.
-Không, chẳng sao cả!
-Chẳng sao cả, tao không tin!
-Tao cũng thế, nghe cứ như truyện cổ tích ấy!
Tôi cười trước cái thái độ phản ứng của lũ bạn. Tiếp tục vừa ăn vừa giảng giải:
-Ừ, thì có gì đâu, ra thống nhất ý kiến lại, rồi doạ kèm Văn tao ấy mà!
-Ơ, lạ nhỉ?
-Kiên cận nhấc gọng kính, rồi với tay lấy thêm chiếc bánh nữa.
-Lạ gì? Tình cảm thế mà còn chê à?
Vừa cười vừa nói, bọn bạn ít nhiều cũng giảm đi mối nghi ngờ. Xoa tay đứng dậy, vươn vai cho người thoải mái, tôi nhìn cái đồng hồ:
-Thôi trễ rồi về đi!
-Ơ, Tín mới tới mà!
-Nguyệt níu tôi lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!