Dù tôi có trốn chạy cách nào thì oan gia vẫn bám theo đầy rẫy. Đang ngồi nhấm nháp cốc nước mía vừa được đưa ra, đám bạn tôi đã kéo đến. Oan có đầu nợ có chủ, nào đâu dễ cho tôi thoát tội. Thằng Kiên cận, Hưởng đù mặt mày hùng hổ lắm.
-Mày, được lắm đấy thằng khốn ạ?
-Nó quát ầm ầm giữa căn tin gây bao ánh mắt tò mò.
-Bớt nóng hai bạn đẹp trai, nước mía cho hạ hoả chứ hả?
-Dẹp mày, tại mày mà tụi tao bị quê mặt, nhục không thể tả.
Chỉ còn nước cầu hoà, tôi gọi nước cho hai thằng bạn. Cũng may là Thầy Vĩnh nhẹ tay không truy cứu tội trạng nên chúng tôi được tha bổng, chứ nếu không tôi bị lũ bạn cạo đầu mất.
-Uống nước mía đi mấy bạn đẹp trai!
-Uống thì uống mày, tao sợ mày chắc!
-Kiên cận nhấc gọng kính, đưa cái li nước mía lên hút lấy hút để.
Nó khà một tiếng sảng khoái, như trút bao gánh nặng trong lòng.
-Được ly nữa không?
-Được thì tao ly nữa!
-Thằng Hưởng chưa uống xong ly đầu tiên cũng thừa nước đục thả câu.
-Ừ, uống thoải mái đi, có gì tao cưa đôi với Phong mập!
-Tôi vỗ vai thằng bạn hộ pháp ngồi bên cạnh, dù sao tội trạng cũng là của cả hai gây nên, há gì tôi phải chịu một mình.
-Ờ, vậy chứ, tí Dung cũng xuống đây mà!
-Cái gì?
-Tôi đứng dậy, làm cái ghế đằng sau ngã ra nền nhà, gây ra một âm thanh chát chúa, khô rốc.
Hai thằng bạn nhìn tôi, tỉnh bơ:
-Có thù phải trả, thế mới là quân tử!
-Thế sao tụi mày còn đòi thêm nước!
-Thù phải trả thì trả gấp đôi!
-Tụi nó vẫn tỉnh bơ.
Giờ tôi mới thấm thía hết câu "hữu thù bất báo, phi quân tử". Thì ra chúng nó cũng đâu đơn giản để tôi chơi xỏ, bọn bạn tôi đánh ngay vào điểm yếu của tôi là Dung. Bạn bè chính là kẻ thù nguy hiểm nhất quả là không sai. Tôi chỉ còn nước cắn rơm, à không, cắn ống hút mong Dung đừng xuống căn
-tin, nơi ẩn náu an toàn của tôi lúc này.
Dường như tôi chưa đủ thành tâm, nên năm phút sau Dung xuất hiện ở cửa căn
-tin cùng với Hằng bán chanh lớp tôi. Cả lũ nhìn thấy Dung thì hí hửng lắm, còn tôi hí hửng theo nhưng mang vẻ giả tạo.
-Bạn Hằng dễ thương uống gì đây?
-Kiên cận nịnh nọt, mong cô bạn quên đi oan thù lúc nãy.
-Không uống gì cả, nước lọc thôi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!