Không khí trong trường đầu tháng mười một thật khác hẳn so với những tháng trước, nô nức hơn, ồn ào hơn. Chắc là tâm lý hồi hộp chào đón những thầy cô thực tập về, và xa hơn là ngày Nhà Giáo Việt Nam gần kề.
Ngay cả tiết chào cờ hôm nay, những hàng ghế cũng được kê dài hơn. Trên hàng ghế đó, ngoài những thầy cô quen thuộc với học sinh trên trường thì còn có thêm những gương mặt
-sinh viên sư phạm lạ lẫm. Khối lớp mười và mười một thì ồn ào và hí hửng vì lớp có thầy cô chủ nhiệm. Riêng khối mười hai chúng tôi thì chỉ có trợ giảng, hoặc dạy một số tiết nên không hào hứng bắng.
Cũng một phần do cái tính "đàn anh, đàn chị" trong trường, không thể tỏ ra ngoài mặt như đàn em khoá dưới được.
Kết thúc giờ chào cờ, sẽ có người hân hoan, kẻ hụt hẫng. Những kẻ hụt hẫng cuối cấp cũng có đôi chút ghen tị với đàn em khoá dưới. Nhưng có được gì không, khi cái thời khoá biểu luôn kín mít chương trình học, vẫn tiếp diễn hàng tuần. Với tôi, đầu tuần luôn là một ngày khó khăn, không những vì hai tiết văn luôn chờ đợi cái đầu khô khan, mà vì hôm nay kiểm tra hai tiết liền, còn lấy điểm giữa kì nữa chứ.
Tôi giật tờ giấy đôi giữa cuốn vở đã mỏng lét, lúi húi kẻ khung điểm. Kiến thức thì chẳng có là bao, lại còn viết bài phân tích nữa thì đúng là ác mộng. Tôi ngó quanh mấy thằng bạn thăm dò. Khuôn mặt thằng nào cũng căng thẳng.
-Mày có phao không Tín?
-Phong mập hỏi ngon ơ, như chuyện có phao trong tiết kiểm tra văn là một phần tất yếu của tôi vậy.
-Phao gì mày, Cô bắt ghê thí mồ, dám dở không?
-Hỏi mày có không, chứ tao thì thủ sẵn cả rồi!
Nó vừa nói vừa giơ hai cuốn văn mẫu lên hào hứng khoe chiến tích, mặc ấy đứa con gái ngao ngán nhìn nó lắc đầu.
-Cả lớp, đứng!
-Thằng Hải làm công việc của nó thường ngày.
Tôi đứng lên uể oải chào như thằng thiếu sinh khí. Cố mở to mắt xem mình nhìn nhầm hay không, rõ ràng là có tận hai người bước vào.
-Cả lớp, ngồi!
-Cô giáo bộ môn khoát tay, và chỉ giáo viên thực tập đứng giữa lớp lên bàn giáo viên.
-Hôm nay Thầy Vĩnh sẽ trông các em kiểm tra….!
-Khoẻ rồi, hố hố!
-Thằng Phong mập cười tươi như pháo.
-Ngon rồi, sống rồi mày ơi!
-Hưởng đù ủ rũ như như gà rù cũng bật dậy khi nghe tin vui.
-Các em nghiêm túc, ai giở tài liệu, quay cóp tôi lập tức cho 0 điểm giữa kì!
-Cô trấn an dư luận, dẹp các phần tử có ý định manh nha nổi loạn.
Đời học sinh, cấm đoán là một chuyện, còn chuyện chấp hành hay không là chuyện khác. Cô vừa bước ra khỏi lớp, lớp tôi chuyển mục tiêu qua Thầy. Ban đầu là mua chuộc nhân tâm:
-Thầy tên Vĩnh hả Thầy?
-Kiên cận mở đầu.
-Thầy tên Vĩnh!
-Thầy trông rất hiền từ.
-Thầy đẹp trai quá Thầy!
-Phong mập tiếp tục!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!