Chương 33: (Vô Đề)

Tôi lướt xem những bức ảnh ở tường. Rồi bất ngờ nhất là chiếc ảnh ở trên cửa sổ sau lưng tôi. Bức ảnh màu xỉn và có hai góc đã hoen ố nhưng vẫn còn rõ ràng lắm. Trong ảnh là một đứa bé cỡ chừng hai tuổi đang ngồi trong một cái thau. Trên đầu đội chiếc mũ len, chiếc khăn tắm thì quấn quanh người. Tôi nhìn tấm ảnh mà nắc nẻ cười, không để ý Ngữ Yên đi lên từ bao giờ.

-Ấy, không được xem cái ảnh đấy!

-Ngữ Yên đặt dĩa trái cây lên bàn rồi nhanh chóng kéo tay tôi.

-Thì cũng chỉ là ảnh thôi mà, xem xem thế nào thôi mà!

-Không, xem làm gì cái ảnh đấy!

-Yên đỏ mặt nhất mực không là không.

Cô Nàng còn bắt tôi ngồi quay lưng lại với tấm ảnh đó, còn mình thì ngồi đối diện để dễ kiểm soát tôi hơn, nếu có hành động ngắm lại bức ảnh đó thì sẽ ra tay can thiệp. Cũng dễ hiểu thôi, cái ảnh bán nude con nít chuẩn bị đi tắm đây mà. Trông rõ mũm mỉm mà chẳng hiểu sao Yên lại cấm tôi xem.

-Tín ăn trái cây nè!

-Thôi, no lắm luôn, sắp đứt cả thắt lưng ra đây!

-Tôi xoa xoa cái bụng, tội nghiệp nó, hôm nay tôi lỡ ăn hơi nhiệt tình.

-Hay là chê trái cây nhà Yên giở, nên không thèm ăn chứ gì!

-Ơ.. không.. ăn thì ăn. Dù sao chết no thì cũng thoả mãn hơn chết đói mà!

Ngữ Yên đưa cái nĩa cho tôi, còn cô nàng thì hồn nhiên ôm chiếc gối nhìn xem phản ứng khách ra sao:

-Sao Tín chưa ăn đi!

-Hỏi mà không khác gì chèn ép khách cả.

-Ơ, nói chơi làm thiệt à?

-Thiệt, ăn đi không lần sau đừng có nhìn mặt Yên mà nói chuyện!

-Cô nàng phùng má doạ tôi.

-Thế ăn xong cho xem cái ảnh bán nude kia nhé!

-Tôi ra điều kiện.

-Không, không được, Tín có ăn thì cũng không được xem nghe chưa?

-Sao không được, nó treo ở phòng khách cơ mà.

-Ai cũng xem được nhưng gian như này thì không được.

Ngữ Yên bảo tôi gian, nên cấm vận, nhất quyết phải ăn. Tôi vừa ăn mà nước mắt cứ như sắp rớt ra ấy. Bụng thì căng lên không chịu nổi. Cuối cùng vừa ý chủ nhà, tôi thả người xoã ra sa lon mà ngồi thở.

-Vừa lòng chưa cô, đấy, giết người!

-Cái mặt Tín thế kia có giết thì cũng đâu có ai thương!

Hai chúng tôi ngồi bắt đầu nói chuyện. Bắt đầu từ chuyện học hành, chuyện học thêm ở lớp Hoá, rồi qua lớp Toán. Rồi từ đó chuyển qua thiên văn địa lý lẫn phóng sự xã hội. Bất kì có điểm chung thì chúng tôi cứ nói. Mới thế thôi mà cũng đã ba giờ chiều.

-Tín về nhé, lần sau tới chơi!

-Ờ, lần sau vác bụng đói tới !

-Tôi vẫy tay Yên. Cánh cửa cổng nhanh chóng khép lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!