Chương 32: (Vô Đề)

Tôi ngồi đằng xa, chỉ ngắm nhìn Ngữ Yên, trong lòng tự nhiên thắt lại. Không hiểu rằng tôi muốn như thế nào nữa. Ngữ Yên đâu phải học chung với tôi, đâu phải nhất thiết phải xuất hiện trước mắt tôi mọi lúc.

-"Yên có quyền đi với người ta mà!"

-Tôi tự trấn an mình.

Ngữ Yên vẫn dịu dàng, dù cô nàng không được thoải mái lắm khi thằng Minh An đi bên cạnh. Bước chân ngắn và khuôn mặt đượm chút buồn. Tôi cố tình ép mình nhìn ra hướng khác, cuốn sách tôi mang đằng sau ba

-lô nặng trĩu. Thằng Hoàng như cũng nhìn ra cảnh ngộ của tôi, vỗ vai:

-Thôi, đi về, chiều nay được nghỉ ra đá banh cho khoẻ rồi còn về học bài!

-À, ừ, không có gì cả!

Trong ngày lễ đặc biệt, hai người con gái có sức hút đối với riêng cá nhân tôi, lần lượt cho tôi ra rìa dù là vô ý hay là cố ý đi chăng nữa. Dung chắc sẽ nhận món quà từ tay Quang và cũng sẽ nở nụ cười như lúc nhận món quà của tôi? Tôi không chắc về điều này? Quang là ai? Quang có mối quan hệ như thế nào với Dung? Và còn Ngữ Yên nữa? Cô nàng đang buồn, nhưng đâu chắc buồn vì tôi đúng không?

-Hây!

-Thằng Hoàng huých nhẹ tay tôi.

Tôi quay mặt ra đường theo sự cảnh báo của thằng Hoàng. Nhóm lớp bên cạnh không hiểu thế nào lại chọn quán nước cạnh quán ba thằng tôi đang ngồi. Và vô tình ánh mắt tôi và ánh mắt Ngữ Yên chạm nhau, một chút vô tình, bất chợt nhìn nhau. Nhưng trong khoé mắt niềm vui nhanh chóng vụt sáng.

-Tặng quà đê mày!

-Nhân đen chồm người nói nhỏ với tôi.

-Quà gì?

-Tôi giả ngu.

-20-10, mày chơi thân với Ngữ Yên mà không tặng à?

-Nó bắt lí lại với tôi.

-À, ừ…tí nữa tao tặng

-Tôi thở dài thú nhận.

-Làm luôn cho nóng chứ tí nữa làm gì?

-Thằng Hoàng cũng vào hùa đẩy tôi vào tình thế khó.

Tôi quay sang, nhìn nhận tình hình. Ngữ Yên đang được vây xung quanh ít nhất là mười người. Và tôi chạy đến lôi cô nàng ra tặng quà. Quá khó xử, bởi vì ngày này, tặng quà riêng trịnh trọng như vậy là có "ý đồ". Tôi không thể để lộ cái ý đồ mình ra giữ chốn công cộng như thế. Vừa khó xử cho bản thân tôi, vừa gây sức ép cho Yên. Chưa kể thằng Minh An nhìn tôi ngồi với hai thằng bạn, nở nụ cười chế giễu:

-"Dung của mày đâu rồi?!"

-"Thấy tao ngồi với Ngữ Yên không?".

Tôi đọc ra những nội dung được ánh mắt nó thể hiện. Đại ý là như thế, bây giờ tôi chỉ còn nước ngồi chờ. Chờ cho cơ hội tới dù biết rằng nó sẽ mỏng manh. Nực cười là học sinh chờ bus, bây giờ lại cầu mong chiếc bus kia đừng có tới.

-"Két"!

Tiếng phanh xe bus vang lên, chiếc xe màu xanh trờ tới trước mặt. Tôi bất động ngồi chờ, mặc cho thằng Hoàng với Nhân đen thúc giục:

-Về mày?

-Về, ngồi đó làm gì?

……….

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!