Tôi có thể thấy những hình ảnh được tua chậm lại diễn ra trong đầu. Những cái nắm tay giơ lên hưởng ứng cho bài hát. Bàn trên, Kiên cận và Hưởng đù diễn xuất còn đạt hơn, hai đứa nắm tay nhau rồi còn tỏ vẻ bẽn lẻn. Những kỉ niệm đó in hằn và tự tôi sẽ dặn mình không bao giờ được lãng quên.
Giờ sinh hoạt hôm đó, chẳng biết lớp tôi có bị trừ điểm ồn ào không nữa. Và dù có trừ, chắc chẳng có ai phản đối vì một điều tuyệt vời như thế, phải không cô bé cờ đỏ cũng nở nụ cười đang chăm chú lắng nghe ngoài cửa sổ.
Cuộc vui nào cũng có lúc kết thúc, và không bữa tiệc nào không tàn. Đúng thời gian mười lăm phút ngắn ngủi, tiếng trống báo vào học nhanh chóng được vang lên. Nếu như những ngày bình thường, hẳn học sinh sẽ chờ Thầy cô bước vào cửa lớp, nhưng hôm nay lớp tôi mong điều ngược lại.
Kết thúc đợt văn nghệ, tiết mục trao quà "chạy" còn vui hơn rất nhiều. Mỗi thằng con trai đều đã xác định được mục tiêu từ trước nên tất cả đều đồng loạt như nhau. Trang được Kiên cận trịnh trọng tặng quà, không ai dám giành tặng cho Nguyệt khi chưa bước qua được thằng Vũ. Còn Dung, còn ai "trồng khoai đất này nữa"…Những thành phần đơn côi còn lại thì đấu tranh kịch liệt kiêm bốc thăm mới xác định được đối tượng.
Tôi bước về bàn đầu lớp. Trên tay cầm hẳn hai món quà. Một món quà của tất cả con trai trong lớp, một món quà của riêng tôi. Tôi chẳng e ngại, chẳng xấu hổ, cũng chẳng sợ ai chọc quê nữa. Mọi người đang bận rộn trong những câu chúc thì làm gì có ai để ý đến ai.
-À, Tín…chúc…. Dung…!
-Tôi chẳng biết phải diễn đạt ra sao nữa.
-Không chúc là không lấy đâu đấy!
-Dung phụng phĩu.
-Ờ, thì.. chúc….. vui vẻ!
-Chỉ vậy thôi à?
-Ờ còn.. nhưng giờ chưa nói, xíu nữa nói!
-Vậy là Dung cho Tín kí nợ nhé!
-Ừm, được mà, gì chứ Tín là chúa nợ mà!
-Tôi gãi đầu cười khì khì.
Có lẽ chẳng ai như hai chúng tôi. Thường khi nhận được món quà, lời nói cảm ơn sẽ được thốt ra. Còn Dung thì lại nhẹ nhàng nói câu xin lỗi. Có lẽ Dung đã tự trách mình vì không tin về kế hoạch mới mẻ của chúng tôi, hoặc Dung không tin rằng chúng tôi sẽ làm nghiêm túc. Không có gì cả, tất cả đều do sự bất ngờ mà chúng tôi muốn dành tặng. Tôi khẽ cóc đầu Dung:
-Cái này là phải đòi ngay không quên nè!
Hai đứa tôi nhìn nhau rồi cười. Tôi nhanh chân phóng về chỗ, bay qua cả bàn trước khi kịp nghiêm chỉnh đứng dậy chào cô giáo.
-Mày đó Tín, lên đi!
-Thằng Hà nhìn tôi nhắc khéo.
-Đưa tao hoa lẹ lên!
-Tôi nhắc thằng Nhân đen trong góc lớp.
Khi Cô giáo dạy Văn chưa kịp ổn định lại cái ghế thằng Bình boong để vội, tôi đã trịnh trọng ôm bó hoa đứng ở nơi vị trí học sinh thường run sợ để kiểm tra bài cũ.
Cả lớp tôi vỗ tay, Cô giáo dạy Văn thì nhìn tôi và cười. Nụ cười đầy hiền từ, không đằng đẵng sát khí như mỗi lần dạy chúng tôi.
-Nhân dịp 20-10, em chúc Cô dồi dào sức khoẻ, luôn luôn hạnh phúc, giảng dạy tốt và luôn có những học sinh ngoan.
Đó là những gì năm phút trước, còn năm phút sau đó, tôi lại bị lôi lên bảng một lần nữa. Nụ cười của Cô dường như sự hiền từ cũng đã giảm bớt.
-Em đọc cho cô khổ đầu!
-Dạ….. là….. là!
Sau một hồi rằng, là, mà.. Cô lắc đầu:
-Hai điểm về chỗ!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!