Chương 30: (Vô Đề)

Thằng Bình Boong lôi cổ tôi lại, quay lại xem tụi bạn có ai để ý tới hành động "bình thường nhưng có chút bất thường của nó không". Mặt nó tỏ vẻ bối rối, rõ ràng là đụng phải chuyện khó nói đây mà:

-Mày đau bụng à?

-Đau cái đầu mày?

-Thế có chuyện gì nói toẹt nó ra dùm tao cái, sắp bus rồi!

Nó ngấp ngúng như gà mắc tóc, gãi đầu gãi tai, chẳng biết nên trình bày từ đâu. Cái thằng kể cũng lạ, trước mặt bao nhiêu người thì tỉnh rụi đàn đàn hát hát, giờ thì tịt câm. Nhìn bộ dạng của nó chẳng khác nào thằng đang đi "tỏ tình" với con gái cả:

-Lạy mày, nói lẹ dùm tao, không tao về giờ!

-Tôi thúc giục thằng bạn.

-Ờ, là tao…tao.. muốn hỏi mày xem nên mua quà gì?

-Quà gì, mày có quà rồi à, tặng Mẹ à?.

-Quà cho Mẹ thì tao mua rồi, quà cho…. cho Thuỳ ấy?

-Thuỳ? Mày.. nhanh vậy à?

-Nhanh cái gì mày?

-Thì tặng quà đó.

-Vớ vẩn!

-Nó khoát tay thoái thác, nhưng tôi hiểu rằng thằng bạn tôi đang bước vào giai đoạn đầu của một căn bệnh cực nổi tiếng, mà khoa học gọi giai đoạn đó là "cảm nắng" hoặc văn chương hơn là "rung rinh".

Hoá ra, sau cái vụ chân tướng bị phanh phui, nó còn nợ bé Thuỳ một món nợ. Cô bé tinh ranh ấy lại tính vào hôm 20-10 thì quả là cao cơ, có lẽ dịp này thằng bạn tôi lại khổ rồi đây.

-Ơ, cái này tao chịu.

-Chịu, thế mày chưa mua quà tặng Dung à?

-Nó mở miệng chất vấn lại. Hoá ra là có tìm hiểu có chọn mặt gửi vàng cơ đấy.

Chỉ tiếc rằng, lúc này đây, tôi cũng chẳng biết nên tặng Dung cái gì cho nó hợp lý. Một album nghe nhạc của Quang Dũng nữa à? Mãi một món quà như thế nhiều khi có ý nghĩa, nhưng lạm dụng quá cũng là điều không nên. Với lại Quang Dũng đã ra album mới đâu, tặng album cũ thì Nàng có rồi. Không lẽ học theo Thầy tôi, tặng sách, mà sách gì bây giờ?

-Mày sao nghệt ra thế?

-Nó nhìn tôi, chắc cũng đoán biết phần nào tôi cùng cảnh ngộ với nó.

-Không, không có gì…tao về đã, có gì mày hỏi thằng Vũ ấy.

-Hài, hỏi mày còn không biết, hỏi thằng Vũ thì thua luôn ấy!

-Nó chán nản đi về, tôi chán nản lên xe bus.

Trở về nhà, sực nhớ tới lời thằng Bình boong lúc sáng, nó đã có quà cho Mẹ nó, còn riêng tôi thì chưa. Đó có lẽ là điểm tôi chưa bao giờ cảm thấy mình lớn, ngay cả người yêu thương mình nhất cũng không nhớ ra.

-Ba!

-Gì vậy con?

-Ba tôi hạ tờ báo đang đọc dở xuống, nhìn tôi.

-Ba mua quà cho Mẹ chưa?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!