Mặc dù nói cứng với thằng Hoàng, nhưng tôi đủ thông minh để nhận ra rằng
tình cảm là một thứ cần được vun đắp liên tục bằng cách nào đó. Đã hai tháng rồi tôi chưa hề gặp Dung một lần, trong lòng cũng lo sợ ít nhiều..
-Lo mà gặp Dung đi
-Nguyệt nói với tôi khi hai thằng bạn đang khoác vai nhau đi trước một đoạn đủ xa.
-À…ừ..!
-Tôi luống cuống khi Nguyệt đọc trúng tâm trạng của mình.
-À, ừ cái gì, ngốc thế, Dung lo lắm đấy
-Nguyệt vẫn thản nhiên để mặc mặt tôi gần như nghệt ra..
-…..!
-Sao nữa, có chuyện gì hả?
-Nguyệt dừng lại đứng chờ tôi. Tôi đang đứng im như trời trồng suy nghĩ.
-Đừng cho thằng Hoàng biết chuyện giữa Dung và Tín nhé!
-Tôi vẫn muốn cho thằng bạn thân bất ngờ đến phút chót..
-Ừ, nhưng đừng có quá đấy, không mất lúc nào không hay đấy nhé
-Nguyệt mỉm cười nhưng quả thật lời nói có sức nặng nhất định.
-"Mất lúc nào không hay?"!
-"Mất lúc nào?"
-Thôi về sớm đi, nhớ lời Nguyệt nói đấy!
Tôi vừa đi vừa thả hồn vào màn đêm càng đen đặc. Đầu óc vẫn băn khoăn câu nói của Nguyệt.
-" Chắc không bao giờ đâu"!.
Tôi hít hơi dài, buồng phổi căng tràn khí, ưỡn ngực tự tin. Cái tự tin của một thằng con trai kiêu ngạo, hay là sự tự tin vào tình cảm của mình với Dung đã vững chắc đến không có gì có thể chia cắt nổi. Dù lý do gì, thì việc tôi đánh mất Dung là chuyện không thể nào xảy ra được.
Mặc dù độc thoại nội tâm một cách cứng cáp như thế, nhưng tôi vẫn phải phòng hờ một số trường hợp. Ví dụ như hôm nay đi học Hoá với Ngữ Yên.
-Hôm nay có đi quá giang Yên nữa không?
-Ngữ Yên với tôi vẫn ngồi cái bàn cuối cùng chỉ có hai đứa.
Và trong đầu tôi liên tưởng tới cái cảnh, tôi và Ngữ Yên đang đạp xe tung tăng thì gặp Dung. Và cái giấc mơ hão huyền về cảnh hai người lao vào nhìn nhau toé lửa là điều không thể tránh khỏi.
Não bộ nhanh chóng hoạt động, từ chối cũng phải có chút gì đó "nghệ thuật":
-À, không…. Tín ở lại hỏi cô mấy cái này xíu, Yên về trước đi..!
Nghệ thuật đó chỉ có thể đối đáp để cho đối phương không cảm thấy hụt hẫng, chứ thực ra Ngữ Yên thừa biết tôi đang từ chối cô nàng. Có gì mà hỏi khi bài vở trên lớp tôi hoàn tất một cách nhanh chóng. Vì thế mặt Ngữ Yên thoáng chút gì đó buồn bã, nhưng rất nhanh biến mất như chưa từng xuất hiện.
-Ừ, vậy thôi, Yên về trước.. Tín về nhanh kẻo muộn bus nhé..!
Cô nàng nhanh chóng lướt qua tôi, để lại chút hương vị khó tả, hương vị đan xen giữa giận dỗi và quan tâm. Ngữ Yên nhanh chóng khuất sau cánh cổng để lại tôi đứng nghệt mặt ra nhìn theo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!