Chương 27: (Vô Đề)

Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ. Đó là câu dành cho những con người có duyên với nhau, thì sớm hay muộn sẽ có lúc được gặp nhau. Nhưng trong trường hợp của tôi thì cái duyên này có lẽ xin nhường cho người khác.

Sáng thứ hai đầu tuần sau, như thường lệ là sinh hoạt đầu giờ rồi sau đó mới ra ngoài chào cờ. Bình thường giờ này tôi vốn ồn ào lắm, thế mà bây giờ im bặt. Cái "duyên" thằng Bình Boong mang tới đứng ngay ở cửa sổ với cái băng tay "cờ đỏ" đỏ loét đỏ lè, nhìn tôi thù hằn.

-Anh kia, đeo bảng tên vào, tôi nhắc một lần thôi nhé!

Tôi nhìn xuống, cái bảng tên trường quên chưa đeo vì lúc sáng đi vội vã cho kịp xe bus. Chỉ có cái là có vẻ thù oán quá dai dẳng nên con bé ấy hết sức nghiêm khắc với cá nhân tôi. Cả lớp đang im ắng, trừ xóm nhà lá của thôi, thế mà nó cũng to giọng nhắc nhở được.

Thằng Bình Boong thấy oan gia kiếm nợ thì rụt đầu như rùa, ngồi im thin thít không dám gây sự chú ý. Chỉ cần nó mà nhúc nhích, hình bóng của nó sẽ được lưu vào bộ nhớ, rồi đối chiếu với dữ liệu " hình bóng thằng đi chọc gái" hôm qua, thể nào nó cũng tan tành xác pháo à coi.

-Anh kia, lần sau may bảng tên vào nha, không có chuyện dùng băng keo hai mặt dán thế kia đâu!

Cô bé nhắc nhở lần cuối trước khi ngoe nguẩy đi về. Phải nói là con bé này mắt quá thể là tinh tường, tôi đã khéo léo đến thế mà nó liếc qua cái cũng biết.

-Mày làm gì con bé đó mà nó thù mày ghê thế!

-Tán gái giờ gái đòi nợ!

-Này thì hái hoa, này thì vùi ngọc này!

Đám bạn cũng nhận thấy ra mối quan hệ bất thường giữa tôi và cô bé cờ đỏ. Còn tôi liếc nhìn thằng Bình tính đánh cho nó trận nữa, thì chẳng hiểu từ lúc nào nó đã tót ra ngoài mất tiêu, tránh mặt.

Đời học sinh, mà đặc biệt là là học sinh hơi nghịch thì giờ sinh hoạt lớp luôn luôn là giờ "sống trong sợ hãi". Bởi thế mặt thằng nào thằng đấy có vẻ hồi hộp như đón tết. Thằng Hải thì vẻ mặt tỉnh bơ, nhìn đám bọn tôi ra chiều đe doạ lắm.

-Tuần vừa qua có gì không Hải!

-Dạ thưa Thầy, không có gì ạ? Chỉ có Bạn Hoàng là không học bài môn Văn thôi ạ!

-Hoàng học hành sao vậy em?

-Dạ, thưa Thầy, em…quên học bài!

Chúng tôi ngồi dưới ôm bụng cười ngặt nghẽo. Cái thằng bạn tôi thì mặt cứ đần ra mà tức tối.

-Các em chú ý, năm nay mười hai rồi, học hành cho đàng hoàng tử tế. Các em thi khối nào Thầy không biết, nhưng nên nhớ để thi được đại học thì phải qua kỳ thi tốt nghiệp đã.

Thầy tôi vốn trầm tính, nhưng nói câu nào thì câu nó chí lí đến tận tâm can. Chúng tôi nào dám ngoác miệng ra cười nữa, còn thằng Hoàng thì án phạt của nó là điều không tránh khỏi, hai ngày trực nhật lớp.

-Tao xui quá, xui như chưa bao giờ được xui!

-Thằng bạn chống lưng vào ban công, làu bàu.

-Học hành cho đàng hoàng, không phải lúc nào tao cũng dặn dò mày được đâu nhé!

-Tôi hắng giọng, giả vờ làm bậc tiền bối của nó.

-Vâng, tôi sợ anh, anh thì yêu đương cho lắm, coi chừng cắm đầu đứng bét lớp thì tan xác với hai Bác ở nhà!

-Ơ, cái…..!

Thằng Hoàng cười hềnh hệch vì nó vừa đâm vào tim đen của tôi. Nó thừa biết rằng, mặc dù tình cảm học trò tôi "phong phú" theo nhận xét của Nguyệt, tôi chưa bao giờ bỏ bê việc học. Dù luôn tỏ vẻ ham chơi, thích lông bông, nhưng ít nhất cái gì cần thiết là tôi lại nhào đầu vào mài dùi kinh sử.

-Mà mày tính sao với Dung với Yên đấy?

-Tính sao là tính sao?

-Ơ, cái thằng, lúc mày ngả bên này, lúc mày nghiêng bên kia!

-Cái đó là nghiêng nước nghiêng thành đó!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!