Ngữ Yên có bao giờ như thế đâu? Trước giờ cô nàng luôn là người để tôi chọc cho đến mặt đỏ bừng vì ngượng chứ nào có biết chọc lại tôi bao giờ. Vậy mà hôm nay, hay nói chung là từ khi hè, tôi thấy Ngữ Yên thay đổi đến một cách nhanh chóng. Vẫn dịu dàng như trước, nhưng thỉnh thoảng cũng thêm chút cá tính, hoặc một chút "lì lợm" nữa. Công tâm thì tôi thích Ngữ Yên bây giờ hơn.
Tính tôi là thế, thích sự vui vẻ náo nhiệt, nên những người bạn của tôi cũng y chang như vậy.
Không hiểu rằng đây là cá tính thật của Ngữ Yên, hay là sự thay đổi nhất thời. Cũng có thể khi người ta lớn, bao lời trêu chọc đối với bản thân cũng chỉ là gió thoảng qua tai?
Tôi kéo khoá balo ngăn trong, rồi kéo khoá ngoài cùng, chắc chắn rằng chiếc bánh mì ngọt vẫn còn trong ba
-lô, tôi nhanh chóng bước xuống căn
-tin. Chẳng hiểu sao tôi cố gắng bước đi thật chậm, thật từ tốn. Không lẽ tôi cũng tính ép khô chiếc bánh mì để làm kỉ niệm. Nâng niu từng bước chân Việt, tôi đi vào căn
-tin.
-Giờ mới tới, đang tính kể cho….
-Thằng Phong mập tính lôi Dung vào cuộc, may mà thằng Hà kịp bịt miệng nó lại.
-Ghế đây này!
Thằng Hoàng chỉ tay vào chiếc ghế bên cạnh Dung. Nó kín đáo nháy mắt cho tôi ra hiệu. Tôi hiểu ý thằng bạn, và không cần nó nhắc thì chắc chắn tôi phải ngồi chiếc ghế đấy. Thằng nào ngồi đấy chắc tôi đạp nó văng ra mất.
-Làm gì mà lâu vậy?
-Dung nhỏ nhẹ hỏi tôi, tránh tai mách vạch rừng.
-À, cái đề thi Toán nó rớt xuống nên kiếm ấy mà!
Lỡ đâm lao rồi cũng phải theo lao. Giờ khai ra tôi nhận bánh của Ngữ Yên rồi sẽ có phiên toà truy ngược ra vì sao Yên trả tôi bánh? Rồi kết luận: Cả Dung và Ngữ Yên đều được tôi đưa bánh mì buổi sáng? Suy ra là tôi đang bắt cá hai tay. Gì chứ, con gái là chúa đa cảm, thể nào cũng suy luận ra như vậy mà thôi.
-Nhớ chiều đi học nha anh em!
-Hờ, hờ, mới đầu năm đã thấy căng thẳng rồi!
-Tôi rầu rĩ muốn nằm gục lên cái bàn.
Ba môn thi khối A tự nhiên, ngoài môn Vật Lý tôi tự túc ôn ở nhà thì hai môn còn lại đều đặn ba buổi trên một tuần. Cứ như thế, hai, tư, sáu thì học Hoá học. Ba, năm, bảy thì cày Toán. Tất cả vì tương lai con em chúng ta, dù Đại học không phải là con đường duy nhất lập nghiệp, nhưng nó sẽ dễ dàng hơn cho việc đó. Chỉ có một điều, môn Toán chiều nay không có hai mỹ nhân, cả Dung lẫn Ngữ Yên.
-Chiều nay nhớ đúng giờ nha ông thần!
-Thằng Nhân đen dặn dò tôi trước khi tôi mở cánh cửa cổng.
-Rồi, nhớ mà!
-Mặt tôi bí xị vì được phong chức "chủ xị" kèo nước mía hôm nay.
-Tín, rửa tay chân xuống ăn cơm!
-Dạ, con đang xuống Mẹ!
Hôm nay, chẳng hiểu là trùng hợp hay không, Mẹ tôi lại nấu bao nhiêu là thức ăn ngon. Toàn món khoái khẩu của tôi cả. Đến chén thứ ba, dù còn thòm thèm lắm, tôi buông bát, xoa xoa cái bụng ra vẻ no lắm rồi.
-Sao ăn ít thế Con?
-Dạ, no rồi Mẹ, Mẹ nấu ăn ngon quá!
Sau một lúc nịnh nọt đồng thời đánh lạc hướng, tôi lên phòng nhẹ nhàng với lấy chiếc balo. Nhẹ nhàng hơn nữa, từ từ lôi chiếc bánh mì ngọt ra khỏi cái ngăn bên trong cùng. Từ từ đưa nó lên trước mặt, suy nghĩ:
-Không biết là có ý gì không nhỉ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!