Đánh nhau hay bỏ tiết thì cũng là cái tội, cho dù là tự vệ hay đến bước đường cùng cũng là cái tội. Thà rằng việc chúng tôi làm không để lộ ra ngoài còn không sao, giờ cả lớp đều biết, thì theo như lời thằng Hải chắc chắn sẽ có một cuộc họp vinh danh mười hai thành viên tiêu biểu. Dù chẳng ngán chuyện gì, nhưng dính dáng tới bản án kỷ luật thì hẳn bao nhiêu đứa cũng lo.
-Giờ tính sao? Cả lớp đều biết rồi đó.
-Phong mập lo lắng thông báo tình hình.
-Thì giờ tính sao nữa, chờ đến thứ bảy thôi.
-Kiên cận thản nhiên.
Chỉ có thằng Vũ vẻ mặt nó buồn bã, chắc nó đang tự trách mình vì làm liên luỵ đến anh em bạn bè đây mà. Nó chẳng thốt nên lời nào, nhưng ai cũng hiểu. Tôi khẽ đặt tay lên vai nó, nói chắc cú:
-Tụi mày có hối hận không?
-……!
-Không thì thôi, nếu là tao tao cũng sẽ làm như sáng nay thôi!
Ít nhất câu nói của tôi cũng phần nào vực dậy tinh thần của mấy đứa khác, tôi quay sang thằng Vũ:
-Ế, giặt áo nhanh trả tao nhe mày, nhà hoàn cảnh chỉ có mấy cái áo đi học thôi đó.
Nói rồi tôi vỗ vai Nhân đen và thằng Hoàng bước về trạm xe bus. Chí ít hôm nay tôi vẫn là thằng buồn bã nhất trong nhóm. Không được kề vai sát cánh cùng bạn bè vì tụi nó chủ động không muốn liên luỵ, phần vì Dung quá cứng nhắc với chuyện đánh nhau. Định kiến đó vô tình đẩy Dung về phe thằng Hải trong cuộc tranh luận vừa nãy.
Nguyệt vẫn đứng đợi chúng tôi trở về, gương mặt thoáng chút bối rối. Tội nghiệp cô bạn, lo lắng đến nỗi mặt mày ủ dột cả. Ba thằng mỉm cười ra dấu an toàn tuyệt đối, thằng Vũ vẫn khoẻ và đẹp trai thì gương mặt ấy mới tươi tỉnh được hơn một chút.
Mặc dù nói cứng đến thế nào, nhưng trong lòng tôi vẫn lo lắng. Không biết đến thứ hai, bản án nào sẽ dành cho những thằng như tôi đây. Bên cạnh đó, thoáng chút hình ảnh về Dung dấy lên nỗi buồn trong tôi. Không cần biết tôi vì lí do gì, chỉ cần biết có dính tới đánh nhau thì Nàng lại coi tôi như một thằng vừa dính tiền án tiền sự trở về. Chẳng lẽ Dung cho rằng tôi và thằng Vũ đến bước đường cùng phải phản kháng là sai?
Tôi đặt mình ra khỏi câu hỏi, thu dọn sách vở, lủi thủi đạp xe đi học thêm Hoá vào buổi chiều.
Dù đã được nhập quốc tịch chuyển qua lớp mới, nhưng bên lớp ôn thi khối A học trước chúng tôi một buổi. Bởi thế hôm nay tôi phải lên học cho bằng bạn bằng bè rồi mới được thông quan, cho sang lớp ôn thi.
Vừa dựng chân chống xe cái cách, tôi bắt gặp ngay hình bóng của Ngữ Yên đang ngồi ở ghế đá. Lạ một cái là bình thường tôi hay đến sớm hơn cô nàng, bởi vì Ngữ Yên học như chạy show. Hơn nữa gương mặt của Ngữ Yên chẳng khác Nguyệt lúc sáng là bao.
-Sao chưa vào lớp đi Yên?
-Yên đang chờ…….!
-Ngữ Yên như sợ vuột miệng nói ra cái gì nên im bặt.
-Chờ gì vậy?
-…..!
-Cô nàng vẫn im tiếng lắc đầu.
-Chờ máy bay bay ngang rồi dòm bảo chim sắt à?
Tôi ngẩng cổ nhìn trời để cho câu nói của mình ăn nhập với hình thể. Ngữ Yên thấy thế phì cười, tôi như bị thôi miên cười theo như kẻ điên dại.
-Không phải cười là vui đâu nhé!
-Thế là gì?
-Tôi nghệt mặt ra, vì lần đầu tiên bị Yên bắt lỗi.
-Thế chuyện sáng nay thì sao?
-Ngữ Yên nghiêm nghị.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!