Kiên cận nhìn tôi ôm đầu khổ sở mà nó vẫn khoái chí, thỉnh thoảng còn hút rồn rột vào cái ly nước đã hết sạch từ đời nào.
-Thế mày bảo tao có tội gì?
-Tôi sực nhớ ra.
-À, tối hôm qua thôi, vô tình tao bắt gặp….!
-Đừng có gài nữa, tao hết tội rồi đấy.
Nó đẩy gọng kính đầy tri thức, chứ có ai biết nó vừa chơi trò lưu manh để làm hại chính thằng bạn của nó cơ chứ:
-Vô tình tao thấy Ngữ Yên sờ mặt mày thôi!
-………..!
-Trông tình tứ thế, tính làm gì đây?
Thực chất đến bây giờ, trong lòng tôi Dung vẫn đang ngự trị và chiếm một vị thế đặc biệt. Dù rằng nó không còn sức nặng như xưa bởi sự lạnh nhạt, coi như " trừng phạt" tôi. Nhưng tôi cũng đủ biết rằng, chưa có thể có ai xếp ngang với Dung hiện tại.
-Không có gì đâu, vô tình thôi!
-Ừm, tao cũng nghĩ thế, chứ Ngữ Yên trước giờ đâu có dạn như thế đâu.
Tôi cười, cầm cái ống hút khuấy những viên đá trong ly nước. Nụ cười ấy giành cho hành động tối qua của Ngữ Yên.
-À, mà mày có bao giờ bị Trang giận chưa?
-Có chứ, nhưng quan trọng là cái này!
Nó chỉ vào cái đầu như hãnh diện lắm vậy. Ý nó muốn ám chỉ sự thông minh hay là sự lách luật trong tình yêu đây.
-Quan trọng là mỗi lần giận, tao đều có cách làm lành rất nhanh!
-Vẻ mặt nó căng lên, ngực ưỡn, ra chiều tự tin lắm.
-Không, là tự nhiên giận đó.
-Cái này thì tao…….. cũng chịu!
- Nó rũ rượi, thu người lại.
-Thế nên tao cũng không hiểu là tại sao tao lại bị giận đây!
-Ờ, số mày xui ráng mà hưởng đi.
Cái xui hôm ấy chưa dừng lại tại đó. Khi hai thằng đang mỉm cười chọc nhau đi về phía lớp thì gặp nay tảng băng trôi. Dung đứng ở ban công, nhìn tôi, hình như muốn nói chuyện.
-Mày vào lớp trước đi, nhớ là đừng có mà hé răng ra với ai đấy!
Thằng bạn thổi sáo vu vơ, đi ngang qua Dung. Nàng nở nụ cười chào lại nó. Tôi tiến lại sát bên, nụ cười ấy lại vụt tắt. Không gian lại im lặng, tôi chống hai tay xuống ban công rồi thở dài:
-Bao lâu rồi Dung?
Dung nhìn tôi vẻ mặt có chút gì bất ngờ, rồi Nàng lại im lặng.
-Tín hỏi là bao lâu rồi?
Đáp lại lời tôi nói là những tiếng đùa giỡn của học sinh vang lại đâu đấy. Tôi im lặng và thở dài, chẳng hiểu sao bỗng nhiên mình trở nên gay gắt như vậy nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!