Chương 11: (Vô Đề)

Cuối giờ, ngơ ngẩn nhìn những thằng bạn được bay nhảy về trước mà tôi phát thèm. Chúng nó cứ lần lượt vẫy tay:

-Cán bộ ở lại nhé!

-Họp vui nhé cán bộ!

Chẳng biết vui vẻ đến đâu chứ mặt tôi đã bí xị, chỉ biết bấu víu vào thằng Hà để nói chuyện hoặc tâm sự. Vốn hồi trước cũng nghịch ngợm nên ít nhiều cũng bị các " tai to mặt lớn" ghi nhận tội trạng nên hơi có chút ác cảm. Ngoại trừ Dung ra, dĩ nhiên.

Thằng Hải sau thời gian hè cũng chẳng có gì thay đổi, ngay cả cách nhìn nhận về tôi cũng thế. Nó cứ dò xét, rồi nhìn từng cử chỉ, cuối cùng ánh mắt nó ánh lên vẻ:

-"Có kẻ không nên ở đây"!

Tôi cũng nhìn nó đầy thách thức. Mặt cứ vênh vênh ra, không có chút gì gọi là thiện cảm giữa hai thằng qua khoảng thời gian hè.

Cuộc họp được chia ra làm hai. Bên lớp do lớp trưởng

-thằng Hải đảm nhận. Tôi không thèm nhìn việc không liên quan tới mình, tập trung vào cuộc họp bên này, do Dung làm chủ.

-Trước hết chúc mừng hai bạn!

-Dung thản nhiên để mặc hai thằng tôi ngơ ngác.

-Có cần trang trọng thế không?

-Tôi bông đùa.

-Đây là cuộc họp!

-Cô nàng ngoặc lại tôi ngay.

Thằng Hà dự cảm không lành, lấy chân nó đạp vào chân tôi, đưa mắt nhắc nhở

-"Nhịn đi"

- Tôi im luôn.

Họp hành thì chả bao giờ là vui với tôi. Mặc dù tôi thừa biết một tập thể cần có những con người đứng đầu nên cao phong trào, đứng mũi chịu sào. Nhưng chí ít người đó không phải là tôi, bởi tôi không thuộc mô

-tuýp có thể gương mẫu được. Tính tình tự do phóng khoáng đã ăn sâu trong từng mạch máu, hơi thở của tôi rồi.

-Năm nay như các bạn đã biết là năm cuối cấp vì thế chúng ta cần những phong trào ấn tượng, coi như là để làm kỉ niệm cho toàn thể lớp. Sắp tới là…!

Bao nhiêu hoạt động, Dung hầu như tuôn ra gần hết. Tôi ngồi uể oải, thằng Hà thì khá hơn tôi một chút, ít nhất nó cũng gắng gượng chống cằm, ngồi nghiêm túc lắng nghe.

-Bây giờ như thế này, hai bạn về nhà mình, cầm sổ Đoàn viên của tất cả mọi người và tranh thủ xem qua!

Chóc! Nhanh như cắt, tôi và thằng Hà quay qua nhìn nhau, rồi lắc đầu làm theo chứ chẳng biết làm gì hơn nữa. Gì chứ kinh nghiệm không có, cứ người ta nói gì thì mình cứ làm theo.

Ra đến nhà xe, tôi nhanh chóng tiến lại sát bên Dung:

-Để Tín chở nhé!

-Mình tự đi được mà!

-Dung quả quyết.

Tôi đưa mắt nhìn thằng Hà, vừa cầu cứu vừa viện nó làm lý do:

-Hà có xe rồi, chẳng lẽ bây giờ Dung để hai thằng con trai đi chung xe, còn con gái đi riêng một xe hay sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!