Chương 1: Gặp Lại

Mặc dù thằng Hoàng ở khác khu so với nhà tôi, nhưng cứ chiều chiều là nó đều có mặt ở khu đất cạnh cái hồ to đùng ở xóm tôi đá banh chung. Hết đá banh thì ngồi uống nước ở quán gần đó đến tối mịt mới chịu bỏ dở câu chuyện đang kể mà về nhà.

- Mà mày đi chơi gì dữ, giờ mới đi học là sao?

-Nó nhấp nhấp cái ly nước, thở hổn hển.

-Có đâu, tao bị ép vào trong đó đấy chứ?

-Tôi lắc đầu ra chiều ngao ngán, để cho ba đứa bạn cảm thông với mình.

Thực sự là tính ham vui, muốn được xách balo đi đâu đó ở mang tầm mắt. Tâm lý chung là thế, cứ lớn lên một xíu là muốn đi đâu đó xa, muốn được tự lập dù chỉ một chút khi không có Ba Mẹ ở bên cạnh. Chính vì quyết định đó, tôi bị giam cầm trong Sài Gòn cả tháng trời, để lại một hậu quả thật nặng nề. Hai môn Toán và Lý, Dung đều theo học ở những thầy cô gần nhà. Riêng môn Hoá được học chung với cô thì hai đứa cũng nằm ở hai lớp khác nhau. Bất chợt tôi thở dài ngao ngán.

Thằng Hoàng tưởng tôi buồn vì cái chuyện không được học chung với nó hay sao ấy, đưa tay vỗ vai:

-Thôi, đừng buồn nữa, tao lên đây thường xuyên!

-Nó nói ra làm Nhân đen và Nguyệt cười cười, nhìn nó nháy mắt tinh ý.

-Hờ, mày lên đây thường xuyên tao mới buồn đó!

-Tôi lại thở dài.

Một tháng ở trong thành phố, tôi vẫn đi học ba môn tự nhiên đều đặn, và hầu như do bác của tôi đã đăng kí sẵn cho tôi. Thế nên cứ đúng giờ là đi học, đi học xong lại đi về. Cả lớp cứ nhìn tôi như người Việt trầm lặng vậy. Và tôi cũng mặc kệ tuy có chút ái ngại:

-"Ai biết mình là ai đâu cơ chứ?"

Tôi thường tự trấn án mình như thế.

-Thế gái trong đó có đẹp không?

-Đẹp!

-Thế có hiền không?

-Thằng Nhân đen thọt vào liền..

-Hiền…. hiền như…

-Như gì mày?

-Thằng Hoàng nóng tính hỏi liền.

-Như Nguyệt vậy!

Thằng Hoàng há miệng liền. Gì chứ Nguyệt từ năm cấp hai học chung với chúng tôi được miêu tả là một sư tử vĩ đại, hoặc mỹ miều hơn là nữ hào kiệt. Cái cảnh cào xé tay tôi và thằng Hoàng là chuyện như cơm bữa. Vì thế giờ đây nó bất ngờ cũng phải thôi.

-Thôi, tao về trước!

-Tôi đứng dậy trước.

-Từ từ, ngồi lại xíu, sớm vậy!

-Thằng Hoàng níu kéo.

-Thôi, mai tao còn đi học, về ngủ sớm.

Tôi bước dậy ra về. Một mình đi qua con đường nhỏ. Cảm giác thật chán nản. Vậy là mai tôi sẽ bắt đầu vào buổi học hè với những người xa lạ, và quan trọng hơn là không có Dung. Chẳng hiểu nguyên hè này, tôi và Nàng còn có dịp gặp nhau không. Hai tháng là thời gian dài, chứ đừng nói là thêm một tháng nữa. Đối với tôi, thời gian bây giờ tựa như ngừng trôi vậy.

Bữa học đầu tiên còn kinh hoàng hơn tôi nghĩ, đúng là năm cuối cấp có khác. Hầu như lớp học nào cũng kín mít, đông nghẹt thở. Thỉnh thoảng tôi phải ngoi đầu ra cái cửa đi vào lớp để hít chút không khí. Cả lớp nhìn "thằng học sinh mới" săm soi và ra chiều phân biệt lắm. Cái bàn cuối nơi tôi ngồi thì trống trải hoàn toàn, chẳng có ma nào ngồi cạnh cả, kiểu như vì tôi mà cái bàn đó đơn độc vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!