10
Ta đã chết.
Nhưng cũng không hẳn là chết hoàn toàn.
Ta biến thành một luồng du hồn, cả ngày phiêu dạt trong thâm cung này.
Nói là phiêu dạt trong thâm cung, chi bằng nói là ở bên cạnh người đàn ông đó.
Ta cũng không biết tại sao mình lại đi theo hắn, rõ ràng ta còn không biết hắn là ai.
Điều này dường như chỉ là một loại bản năng, trong lòng ta dường như có một chấp niệm nào đó cần hắn hoàn thành.
Hắn tên Ôn Canh, là hoàng đế, là chủ nhân lớn nhất của thâm cung này.
Nhưng dù hắn rất lợi hại, giữa đôi mày hắn lại luôn phảng phất một nỗi u sầu.
Ta biết hắn không vui vì điều gì.
Vì vợ con hắn đều đã chết cả rồi.
Nơi hắn đang quỳ, chính là bia mộ của vợ và con hắn.
Con hắn vốn không có mộ, thi thể của đứa bé là do hắn hạ lệnh lật tung cả hoàng cung mới đào được dưới gốc cây hòe trong lãnh cung.
Thật đáng thương, còn nhỏ như vậy, đã không còn nữa.
Ôn Canh ngồi ngây người trước mộ cho đến khi trời tối mịt, mới đứng dậy về cung.
Ta biết hắn lại định đến tẩm cung của tiên hoàng hậu.
Lúc này đêm vẫn chưa buông xuống, hắn đang thu dọn những di vật mà tiên hoàng hậu để lại trên bàn.
Chỉ riêng một bức tranh chưa hoàn thành trên bàn, cũng đủ để hắn lật đi lật lại xem mấy lần.
Ta thật sự không biết điều này có ý nghĩa gì.
Ôn Canh rất lâu sau mới đặt bức tranh xuống, chuyển sang cầm một quyển sách, trong sách có những dòng ghi chú được viết cẩn thận bằng chữ tiểu khải.
Chỉ là đột nhiên, lúc hắn lật trang, một bức thư từ trong sách rơi ra.
Ôn Canh nhặt lên, chỉ thấy trên thư viết: Gửi phu quân của ta.
Hốc mắt hắn lập tức đỏ hoe, bàn tay cầm thư cũng run lên không ngừng.
Ta lại thở phào một cách khó hiểu, có một cảm giác vô lý rằng "cuối cùng hắn cũng phát hiện ra".
Hắn mở thư ra, ta cũng tò mò ghé lại gần xem, chỉ thấy trên thư viết:
"Ôn Canh, ta rất nhớ chàng.
Bọn họ lừa ta rằng, ta mắc chứng cuồng loạn, Bảo Cẩm chưa từng tồn tại.
Bọn họ khôi phục cung Trường Nhạc về dáng vẻ ban đầu, thay hết một lượt tỳ nữ bên cạnh ta.
Nhưng họ không ngờ rằng, Bảo Cẩm đã từng lén để lại lời chúc phúc trong túi thơm của ta.
Ta đã lén đến tẩm cung của Ôn Tranh, phát hiện trong phòng nàng ta có rất nhiều sách và pháp khí về vu cổ thuật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!