Lúc này, từ xa có tiếng tỳ nữ truyền đến: "Hoàng thượng."
Ta nhanh chóng giấu mảnh vải đi.
Nếu như Bảo Cẩm thật sự tồn tại, vậy thì...
Ta nhìn Ôn Canh đang chậm rãi đi về phía mình.
Tại sao hắn lại nói dối?
Ôn Canh đến gần ta, thần sắc sững lại: "Sao lại khóc?"
Lúc này ta mới phát hiện mình đã rơi lệ.
Ta vội vàng lau nước mắt: "Là do cát bay vào mắt thôi."
Ôn Canh không hỏi thêm nữa, phất tay cho tỳ nữ phía sau dâng lên dược thiện.
Nhưng tại sao hắn không hỏi dồn?
Một lời nói dối qua loa như vậy, hắn lại chẳng hề bận tâm.
Ôn Canh, hắn dường như đã khác xưa rất nhiều.
Hắn dường như không còn yêu ta như trước nữa...
Hay nói đúng hơn, hắn dường như không còn yêu ta.
Ý nghĩ này khiến ta có chút thất thần.
Bên này, Ôn Canh bưng chén thuốc, đưa đến bên miệng ta.
Ta cuối cùng cũng nhận ra, trong suốt thời gian ta uống thuốc, hắn đều bưng cả chén thuốc mà đổ vào miệng ta.
Nhưng trước kia, hắn sẽ thổi nguội từng thìa một, nếu ta chê đắng, hắn còn như làm trò ảo thuật biến ra mứt quả, đút đến tận miệng ta.
Nỗi nghi ngờ trong lòng ta ngày một lớn.
Khi chén thuốc sắp chạm đến môi, ta nhíu mày lùi lại: "Đắng."
Ôn Canh lại chỉ dỗ dành ngoài miệng: "Thuốc đắng dã tật mà, để bệnh mau khỏi..."
Hắn vừa nói vừa đổ vào miệng ta.
Không có mứt quả.
Ta vô thức nuốt xuống, ngước mắt nhìn Ôn Canh.
Chỉ thấy hắn nhìn chén thuốc vơi dần, trong mắt tràn đầy khoái trá.
Trong mắt hắn, không có một chút hình bóng nào của ta.
Ta đột nhiên nảy ra một ý nghĩ hoang đường đến cực điểm.
Hắn, lẽ nào không phải là Ôn Canh thật sự?
7
Ta biết ý nghĩ này hoang đường, nhưng một khi nó đã nảy sinh thì không thể nào xua đi được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!