Chương 4: (Vô Đề)

5

Ôn Canh hất đổ cả một bàn tấu chương, vẻ mặt tức giận khó nguôi.

Ta chưa từng thấy Ôn Canh có bộ dạng như vậy.

Hắn còn chưa kịp mở miệng, nước mắt đã rơi xuống trước: "Sanh Nhi, trẫm cầu xin nàng, mau khỏe lại đi..."

Trông hắn như một con thú bị dồn vào đường cùng.

Ta rất yêu Ôn Canh.

Và lúc này, tất cả nỗi đau của hắn đều liên quan đến ta.

Câu nói gần như đã tan biến trong thế giới của ta, lại như tro tàn bùng cháy, vang vọng trong đầu ta:

"Ngươi có biết, hoàng nhi vì ngươi mà phải chịu bao nhiêu áp lực không!"

Thân thể ta run lên, trong đầu như có một sợi dây đàn đột nhiên đứt phựt.

Ôn Canh đang ở ngay trước mắt ta, nhưng giọng nói của hắn lại như vọng về từ một nơi rất xa: "Sanh Nhi, trên đời này không có Bảo Cẩm."

Ta ngước mắt nhìn lên, thấy khuôn mặt gần như suy sụp của hắn.

Ánh mắt ta lướt qua những tấu chương rơi vãi, những lời mắng chửi kịch liệt vì chuyện tát cạn hồ đâm vào mắt ta đau nhói.

Ôn Canh đến ôm ta vào lòng:

"Đám triều thần kia mắng trẫm thế nào vì chuyện tát hồ, trẫm đều không quan tâm."

"Nhưng Sanh Nhi, nàng là hoàng hậu của trẫm, trẫm hy vọng nàng có thể khỏe lại."

"Bảo Cẩm chưa bao giờ tồn tại, nàng muốn trẫm nói bao nhiêu lần nữa mới chịu tin?"

Câu nói cuối cùng xoay vần trong đầu ta, mỗi lúc một lớn hơn, ta chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.

Vào khoảnh khắc ý thức cuối cùng tan rã, ta nghĩ, trên đời này, có phải thật sự không có Bảo Cẩm...

Lúc ta tỉnh lại, trời đã tối.

Ta gọi một tiếng, liền có tỳ nữ tiến lên.

Ta thấy tỳ nữ này có gương mặt xa lạ, liền thuận miệng hỏi: "Lâm ma ma đi đâu rồi?"

Tỳ nữ sững người, đột nhiên quỳ xuống, nàng rụt rè hỏi: "Hoàng hậu nương nương, có phải người lại phát bệnh rồi không?"

Ta ngây người ra.

Tỳ nữ không nghe thấy ta trả lời, thăm dò ngước mắt nhìn ta, lại vừa vặn đối diện với ánh mắt của ta.

Nàng kinh hãi, vội cúi đầu, không dám động đậy nữa.

Ta lại rất bình tĩnh: "Vậy nên Lâm ma ma, Xuân Dung, Nhạn Đào, các nàng cũng đều không tồn tại sao?"

Tỳ nữ đáp: "Bẩm hoàng hậu nương nương, trong cung không có những người này."

Ta đưa tay vuốt qua tấm màn giường bằng lụa mỏng, không khỏi thở dài: "Xem ra, bản cung thật sự bị bệnh rồi."

Ta chấp nhận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!