Chương 3: (Vô Đề)

Ta chỉ cảm thấy hắn thật hoang đường, liền kéo hắn chạy theo hướng có tiếng gọi.

Rất nhanh, chúng ta dừng lại trước một căn nhà nhỏ.

Tiếng gọi khe khẽ, dường như bị nhốt trong nhà, lắng nghe kỹ, nghe như tiếng khóc nỉ non.

Tim ta bỗng thắt lại đau đớn.

Cửa phòng không khóa, ta đẩy nhẹ là mở.

Căn phòng nhỏ đến đáng thương, liếc một cái là thấy hết.

Chỉ thấy một nữ tử dáng người uyển chuyển đang ngồi câu cá, bên cạnh có một bà lão.

Hai chủ tớ nghe tiếng liền quay đầu lại.

Nữ tử kia lên tiếng, giọng không giấu được vẻ kinh ngạc: "Hoàng thượng? Hoàng hậu nương nương?"

Người này là trưởng công chúa đương triều, Ôn Tranh.

Ta gượng cười đáp lại, hai mắt nhìn quanh bốn phía, không thấy Bảo Cẩm.

Nhưng rõ ràng, tiếng gọi đó phát ra từ đây mà!

Căn nhà nhỏ ba mặt là vách cỏ, chỉ còn một mặt mở ra hướng về hồ nước.

Ta nhìn mặt hồ gợn sóng lăn tăn, cảnh tượng bình thường này lại khiến chân ta không khỏi mềm nhũn.

Có thể nào... có thể nào...

Ta nhìn về phía Ôn Tranh.

Nàng cũng nhìn về phía ta, khóe môi hiện lên một nụ cười quỷ dị.

Nhưng chỉ trong chốc lát.

Ta định thần nhìn lại, nàng đã trở lại dáng vẻ điềm tĩnh như thường.

Nhưng ta biết, đó không phải là ảo giác.

Nàng hận ta.

Ta vẫn luôn biết điều đó.

Vậy nên, có phải là nàng đã đẩy Bảo Cẩm của ta xuống hồ không?

4

Vô số cung nhân nhảy xuống hồ.

Hồ nước ngày thường không ai ngó ngàng, giờ đây bị cấm vệ quân vây kín như nêm.

Ta dán chặt mắt vào từng động tĩnh của mọi người trên mặt hồ.

Ôn Tranh ngồi một bên thản nhiên uống trà: "Xem ra chứng cuồng loạn của hoàng hậu nương nương lại nặng thêm rồi."

Nghe vậy, ta mất kiểm soát túm lấy cổ áo nàng: "Bản cung không có bệnh! Ngươi rốt cuộc đã giấu Bảo Cẩm của ta ở đâu!"

Ôn Tranh dường như không ngờ tới hành động này của ta, chén trà nóng hổi đổ hết lên cổ tay trắng ngần của nàng, lập tức đỏ ửng một mảng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!