Cứ như vậy, ta trở thành hoàng hậu.
Nhưng uy nghiêm của danh hiệu hoàng hậu này chỉ có thể trấn áp được mặt nổi, những lời đồn thổi sau lưng vẫn len lỏi vào tai ta.
Người trong cung đều ngấm ngầm bàn tán, nói ta là một con gà mái không biết đẻ trứng.
Bọn họ đều nói, hoàng hậu như ta sẽ không tại vị được bao lâu.
Thái hậu khi đó còn tại thế cũng chưa bao giờ cho ta sắc mặt tốt.
Trong mắt bà ta, ta là một nữ nhân ích kỷ, chưa từng nghĩ cho Ôn Canh dù chỉ nửa phần.
Mỗi ngày ta đến thỉnh an, bà ta đều cố tình giày vò ta.
Thái hậu thường bắt ta quỳ rất lâu, rồi ngồi trên cao nhìn xuống.
Ta ngẩng đầu nhìn lên, vừa vặn đối diện với đôi môi cay nghiệt của bà ta.
Đôi môi ấy mấp máy, lúc nào cũng chất vấn ta: "Ngươi có biết, hoàng nhi vì ngươi mà phải chịu bao nhiêu áp lực không!"
Mỗi lần nhớ lại, ta đều toát mồ hôi lạnh.
May mà chuỗi ngày khó khăn này cũng không kéo dài bao lâu.
Một hôm, lúc dùng bữa sáng, ta cứ không ngừng buồn nôn.
Lúc đó Ôn Canh đang ngự giá thân chinh, ta mời thái y đến, chẩn đoán đã mang thai hơn một tháng.
Ta không thể nào diễn tả được tâm trạng lúc đó.
Có vui mừng, có cay đắng, có tủi hờn.
Nhiều hơn cả là một cảm giác phức tạp khó tả.
Ta không phái người truyền tin cho Ôn Canh.
Một mặt, hắn đang thân chinh bên ngoài, ta không muốn hắn phải bận lòng mà mất cảnh giác.
Mặt khác, đứa trẻ này đến không hề dễ dàng, ta muốn tự mình nói cho hắn biết.
Nào ngờ, chiến sự phía trước căng thẳng, Ôn Canh đi biền biệt một năm.
Ngay cả ngày ta sinh Bảo Cẩm, hắn cũng không có mặt.
Ngày đó ta đau đến chết đi sống lại, vật vã hai ngày hai đêm, đã sức cùng lực kiệt.
Ta có thể cảm nhận được hơi thở của mình trở nên yếu ớt vô cùng.
Ta dường như sắp chết.
Trong mơ hồ chỉ nghe thấy bà đỡ hô một tiếng "không ổn", rồi đột nhiên tăng thêm sức, ra sức ấn vào bụng ta.
Cơn đau kịch liệt khiến ta tỉnh táo trong chốc lát, ta đau đớn không muốn sống dưới sự tra tấn như cực hình, thật sự chỉ muốn chết ngay lập tức.
May mà cuối cùng hữu kinh vô hiểm, Bảo Cẩm đã bình an chào đời, những khổ cực ta chịu không hề uổng phí.
Bà đỡ đặt nàng bên gối ta, nàng bé nhỏ một mình, cứ thế an nhiên ngủ say bên cạnh ta.
Trong khoảnh khắc, ta cảm thấy mọi thứ đều đáng giá.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!