Chương 1: (Vô Đề)

Ta sinh hạ một nàng công chúa, còn nuôi nấng nó như châu như bảo đến tận bốn tuổi.

Vậy mà trong cung lại không một ai nhớ đến nó.

Hoàng thượng nói ta mắc chứng cuồng loạn, rằng công chúa là do ta tưởng tượng ra.

Ta không tin, điên cuồng tìm kiếm, nhưng vẫn không có kết quả.

Thế nên ta nghĩ, có lẽ ta thật sự bị bệnh rồi.

Nhưng sau đó, ta lại phát hiện một mảnh vải nhỏ trong túi thơm.

Trên đó thêu xiêu vẹo bốn chữ:

"Mẫu hậu vạn phúc."

1

Sau khi từ chùa Phật trở về cung, ta liền ngã bệnh, thái y nói ta đã nhiễm ôn dịch.

Hắn nói bệnh này có thuốc chữa, chỉ cần cách ly với người già trẻ nhỏ.

Bởi vì người già trẻ nhỏ thể trạng yếu ớt, một khi nhiễm phải, e là không qua khỏi.

Lúc này, ngoài phòng vọng tới một giọng trẻ thơ trong trẻo: "Mẫu hậu, người về rồi!"

Là Bảo Cẩm của ta.

Nó đã bốn tuổi, lanh lợi trắng trẻo, vô cùng đáng yêu.

Có lẽ tỳ nữ ở cửa đã ngăn nó lại, giọng nó có chút nghi hoặc: "Cớ sao lại cản ta? Mẫu hậu sao rồi?"

Nghe giọng nói của nó, ta có thể tưởng tượng ra dáng vẻ nó nhíu mày mặt nhăn như chiếc bánh bao nhỏ.

Lòng ta ấm lại, lên tiếng nói: "Bảo Cẩm, mẫu hậu không sao, chỉ là thân thể hơi khó chịu thôi."

Nó vội la lên: "Vậy nhi thần đến chăm sóc mẫu hậu!"

Ta cười nói: "Mẫu hậu sợ lây bệnh khí cho con, mấy ngày nay con phải ngoan ngoãn nghe lời phụ hoàng."

"Nhưng nhi thần muốn chăm sóc mẫu hậu..."

Ta giả vờ nghiêm khắc ngắt lời nó: "Lời của mẫu hậu mà con cũng không nghe sao?"

Nó đành ấm ức đáp lại: "Vậy mẫu hậu hãy dưỡng bệnh cho tốt."

Ta vẫy tay, liền có tỳ nữ tuân lệnh dẫn nó lui xuống.

Bệnh này ập đến dữ dội, ngay trong ngày ta đã sốt cao không hạ, rơi vào hôn mê.

Cứ thế mê man dưỡng bệnh hơn nửa tháng, ta mới hồi phục được chút thần trí.

Thái y che mạng che mặt đến tái khám cho ta, nói bệnh dịch của ta đã khỏi, còn lại chỉ cần tĩnh dưỡng là được.

Ta không khỏi mừng rỡ, thầm nghĩ cuối cùng cũng có thể gặp được Bảo Cẩm của ta rồi.

Nhưng ta vẫn lo bệnh khí còn sót lại, gắng nén nỗi nhớ mong mà dưỡng thêm mấy ngày, cảm thấy tinh thần đã tốt hơn nhiều, lúc này mới cho tỳ nữ đi tìm Bảo Cẩm đến.

Tỳ nữ lại có vẻ mặt mờ mịt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!