"Người chẳng hề cho con biết trước! Người đang làm chuyện quái gì vậy!?"
Trong căn phòng rộng thênh nhuốm đầy sự quyền quý, Vegas gần như mất kiểm soát khi cùng đàm đạo riêng với Đại Đế. Ngài Korn nhấp một ngụm trà thật chậm rãi, rồi ngài nói:
"Vậy nên ta mới nói con không cần nhọc lòng, ra sức kiếm bạn đời trong thời gian này."
Vegas cau mày, thở hắt một cái: "Phải xóa bỏ hôn ước. Con không đồng ý hôn sự này."
"Không thể, con à."
- Đại Đế nghiêm trọng nhìn hắn: "Mối lương duyên này cũng là thứ để giữ quan hệ hữu nghị giữa hai nước. 27 năm qua đều nhờ sự sắp đặt này mà hai bên mới hòa hoãn được với nhau."
"Vậy còn Omega của con? Bạn đời của con, thưa Người!"
Đế Korn đứng dậy, ngài hằn giọng: "Con có thể mở lòng với Tawan, ta tin là...
"Điều đó bất khả thi, thưa Người!"
- Hắn cố kiềm lại sự nóng nảy, mở cửa một cách cọc cằn, trước khi rời khỏi liền thả lại một câu nói:
"Never can! Unless I go crazy!"
"Không bao giờ có thể! Trừ khi con phát điên!"
RẦM!
Pete vội bước tới cùng Som đang theo sau, đôi ngươi ngọc bích ngấn nước của em chạm mắt Vegas chỉ một chốc thôi mà sao lại làm tim hắn nhói đến thế này...
"Ngài... em...
"Thưa ngài Vegas."
- Tawan bước tới với nụ cười đắc thắng trên môi, y cúi đầu thật thanh lịch, toan định nói tiếp thì ngay lập tức bị Vegas chặn miệng.
"Thứ lỗi cho ta, thưa Thất quý nhân. Ta không có nhiều thì giờ, hẹn khi khác chúng ta đàm đạo. Bây giờ, vợ ta đang rất buồn ngủ và cần phải về nhà ngay. Xin thất lễ."
Đại Alpha một chút cũng không nhìn đến người kia, lạnh lùng ôm eo người yêu nhỏ bé của mình mà nhanh chóng rời đi ngay. Pete lo lắng vô cùng, len lén quay đầu lại thì bắt gặp một ánh nhìn sắc như dao hướng về phía mình, liền hốt hoảng mà bước chân thật nhanh.
Khi đã yên vị trên chiếc Ferrari đỏ chói, Vegas thở dài một hơi. Hắn vẫn đang nắm chặt tay của mèo nhỏ, vốn chưa từng buông ra dù chỉ một giây.
"Ngài ơi... Ngài ổn chứ ạ?"
"Call me: Vegas, not Lord."
- Đại Alpha vuốt nhẹ hai bả vai đang không ngừng run lên vì sợ hãi của em, thấp giọng dịu dàng nói: "Ta sẽ xử lý, em đừng lo. Ngoan... Ngủ đi, dựa vào vai ta này."
"Em hỏi Vegas có ổn không mà... Trả lời em."
- Mèo nhỏ nhồm người ôm lấy cổ của hắn mà vùi mặt vào, tay em vuốt nhẹ sống lưng y vài cái:
"Sẽ ổn thôi... Vegas đừng cáu giận quá nhé... Em thương Vegas nhé..."
Hoàng tử xoa đầu em. Đứa trẻ này... Có thể đừng hiểu chuyện đến vậy không? Đến giờ phút này rồi mà em ấy vẫn còn lo cho tâm trạng của hắn sao..?
"Ban nãy em ăn không nhiều. Về nhà tôi làm chút sủi cảo cho em lót dạ."
__________________________________________
Thật là một đêm khó khăn. Vegas hầu như chẳng ngủ được một chút nào, hắn mải xoa bóp chân và xông tinh dầu cho mèo nhỏ dễ ngủ bởi từ khi về nhà, Pete đã luôn thờ thẫn nhìn vào một góc nào đó mà trầm tư nghĩ ngợi, tay không ngừng xoa xoa bụng bầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!