-Mày về đây khi nào vậy? Tao nhớ mày quá điiiiiii!
Lam chạy đến chổ Nhi, nhỏ hớn hở khi gặp Nhi mà không để ý rằng con bạn mình đang khó khăn mang đống hành lí cồng kềnh
-Tao…..
-Để anh mang vào cho!
Phong nói một cậu rồi lấy luôn đống đồ từ tay Nhi. Nhỏ ngơ ngác, rõ ràng lúc nãy Phong mang còn nhiều hơn nhỏ, vậy mà giờ đã mang xong hết lên phòng rồi
-Này! Phong vừa nói cái gì ấy nhỉ? "ANH" mang vào cho….
Lam nhấn mạnh từ "anh", miệng cười thích thú. Câu nói của Lam làm cho Nhi ngượng đỏ mặt, không nói gì Nhi vội lẩn tránh đi chỗ khác. Còn Lam thì cứ đi theo nhỏ lí nhí để mong moi được chút thông tin gì đó khi Nhi ở Mỹ
-Này! Tao vừa mới đáp máy bay đấy! Mày không cho tao nghĩ ngơi được 1 giây hả con kia!
-Vậy mày kể cho tao nghe chuyện lúc ở bên đó đi rồi tao không hỏi nữa!
-Đúng là nhiều chuyện mà……… Thôi được,……. bla bla bla……
Sau một hồi Nhi kể lại diễn biến mọi chuyện cho Lam nghe, nhỏ bắt đầu mơ màng tưởng tượng. Và lúc này chính là lúc để cho Nhi "thoát nạn". Nhi vội rón rén bước đi lên phòng. Chợt nhỏ thấy Phong đặt luôn cả hành lí của cậu trong phòng nhỏ, thắc mắc hỏi
-Ơ! Sao đồ của anh lại ở trong phòng em?
-Sao? Anh là người yêu em mà! Ở trong phòng cùng em không được sao?
-Người yêu thì kệ chứ! Em với anh còn chưa kết hôn, mau ra khỏi phòng em nhanh!
-Kết hôn là chuyện sẽ diễn ra trong không lâu nữa, mà chính xác là 2 ngày. 2 ngày nữa em sẽ thuộc về anh! Vậy trước sau gì không thuộc về anh! Vậy nên em cần gì phải ngại!
Phong vừa nói, vừa tiến lại gần Nhi, mặt cười gian trá. Nhi không sợ, nhỏ đứng im bẻ tay răn rắc rồi đưa nắm đấm lên, nhếch môi cười nói một câu rất nhẹ nhàng
-Này anh à! Đám côn đồ gì đó không phải tự dưng mà em hạ gục được đâu! Trong thời gian ở Mỹ, em đã tốt nghiệp khóa học Karate hạng xuất xắc. Nếu anh vẫn thích liều mạng thì thử bước thêm một bước nữa xem!
Phong khựng lại một chút, rồi lại tiếp tục bước tới, nhếch môi cười. Cậu muốn thử xem cô nhóc lanh chanh kia khả năng tới đâu. Phong vừa bước thêm một bước, Nhi đã tung ra một đòn chân, Phong nhanh chóng chộp lấy. Nhi ra đòn, còn Phong chỉ phòng thủ. Đến lúc Nhi thấm mệt cậu mới ra chiêu khóa chặt tay Nhi, miệng cười thích thú
-Này heo ngốc à! Anh của em cũng hoàn thành khóa Karate hạng xuất xắc và chưa có đối thủ nhé! Em mới là kẻ đang liều mạng đấy!
Nhi khẽ nhăn trán, đúng là nhỏ không phải đối thủ của Phong. Sắc mặt bỗng biến dạng, nhỏ cúi xuống dưới rồi vội quay đi!
-Này đồ đáng ghét, anh đưa kéo khóa quần
Trong tích tắc Phong cúi xuống
Bốp!
-Ha! Đáng đời, tưởng em không hạ được anh à! Đồ dê xồm!
Lừa Phong một vố và tung một cú làm Phong ngã ngửa. Nhi cười hả dạ vội vọt ra khỏi phòng. Phong lấy tay ôm đầu, không ngờ cậu lại để cho Nhi lừa dễ dàng như vậy, người như cậu có bao giờ quên mấy chuyện đó đâu. Cú đá của Nhi làm Phong choáng váng
Nhi hớt hải chạy xuống nhà, thấy sự xuất hiện của Duy, Lam, Mi, Long. Nhỏ vui hơn bao giờ hết, lâu rồi mọi người mới được đoàn tụ như vậy, cả ba đứa đều ôm nhau nhảy tưng tưng.
-Tao nhớ mày quá Mi ơi!!
Chợt Lam buông ra, nhỏ làm mặt giận dỗi
-Mày không nhớ tao à? Lúc nãy còn bơ tao nữa chứ, đúng là cái đồ……
-Tao quên! Hì hì, tao cũng nhớ mày quá trời
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!