Chương 94: (Vô Đề)

-Này, mày tỉnh rồi à? Mau dậy ăn đi rồi còn uống thuốc

Lờ mờ mở mắt, tôi thấy đầu mình đau nhức, chắc có lẽ là vì chai rượu tối qua. Tôi đang ở đâu? Mọi chuyện xảy ra đều là sự thật sao? Tôi phải làm sao đây? Tôi phải làm sao để được gặp em? Tại sao tối qua tôi không

chết?

Ngồi dựa lưng vào tường, Duy đang ngồi cạnh góc phòng, cổ họng khô rát làm tôi khó chịu

-Sao tao lại ở đây?

-Mày không nhớ gì à? Tối hôm qua mày định tự sát……. Nguyệt Mỹ đã chạy đến đẩy mày ra!

Nguyệt Mỹ! Lại là cô ta! Sau chuyện cắm trại tôi đã đuổi học cô ta vậy

mà cô ta vẫn không ngừng đi theo tôi. Vì quá mệt mỏi nên tôi không quan

tâm tới nữa, vậy mà hôm qua…….

-Vậy có bị sao không?

-Cũng may là lúc đó Quân chạy đến lôi cô ta ra, chỉ bị gãy chân thôi (=.=)

Tôi cảm thấy mệt mỏi quá, lúc này tôi nhớ em hơn bao giờ hết, tôi muốn

em bên cạnh chăm sóc cho tôi. Nhưng thời gian không thể quay lại được,

tôi đau quá!

-Tao đã biết hết mọi chuyện rồi

- Duy quay qua nhìn tôi, nói từng lời

ngắt quãng

- Thật ra….. Lúc Bảo Nhi nói chán mày và yêu Quân, tao đã thấy cô ta khóc lúc bỏ đi….. Tao đã tìm hiểu, Lam đã nói cho tao biết…..

Nhưng vì Lam không cho tao nói… Nên….

Cảm giác trong tôi lúc này là gì? Tức giận sao? Hay tôi đang hối hận?

Tôi không biết, tôi chỉ biết rằng tôi không còn đủ sức để đứng lên nữa.

Chỉ vì một câu nói thôi mà tôi đã tim hoàn toàn, tôi đã buông tay quá

nhanh, nếu như lúc đó tôi cố níu lấy thì mọi chuyện đã không như thế

này!!

Tôi sẽ cố gắng sống, tôi sẽ cố gắng sống vì em! Như em muốn, nhưng trái

tim tôi sẽ mãi thuộc về em, sẽ không ai có thể thay thế được!

* * * * *

2 Năm sau

Đại học Harvard

- Cambridge

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!