Đang ngồi ôm gối trong phòng thì nó nghe thấy tiếng mở
cửa. Nó vội quăng gối chạy ra thì thấy Duy và Long bước vào và hai tay
hai đang vác hắn trên người.
-Có chuyện gì vậy? Anh ta bị gì vậy?
- thấy cái cảnh ngay trước mặt nó vội chạy tới đỡ phụ, lo lắng hỏi.
-Tôi không biết, tự dưng lại dời đi uống rượu, trước giờ có như vậy đâu
- Duy nhăn nhó
Long không nói gì, hình như cậu ấy biết lí do, chỉ lặng lặng đưa hắn về
phòng. Tại sao hắn lại uống rượu chứ? Không lẽ vì nó sao? Nhìn thấy dáng vẻ hắn lúc đó sao nó thấy khó chịu quá, nó thấy mình càng có lỗi hơn.
Rồi nó quyết định đi nước chanh cho hắn uống rồi sẵn tiện chuộc lỗi với
hắn.
Đem li nước chanh vào phòng hắn, nó lôi hắn dậy, cố tìm đủ mọi cách trút cho được số nước đó vào trong người hắn để giải rượu, như vậy thì hắn
mới tỉnh lại và nó mới có thể chuộc lỗi được
-Nè….. anh dậy uống đi cho tỉnh…….
- nó lay hắn liên tục, dùng hết sức đấm đá, lôi kéo
Cuối cùng thì hắn cũng ngồi dậy và uống, nhưng hắn cứ lẩm bẩm cái gì ấy, nhỏ quá, nó không nghe được. Sau một lúc đầu óc quay cuồn, hắn bắt đầu
tĩnh lại, nhìn thấy nó hắn nhăn mặt, hơi men rượu vẫn còn trong người,
hắn lạnh lùng quát
-Cô vào đây làm gì?
-Tôi đem nước chanh cho anh uống thôi
-Tôi uống rồi, giờ thì cô đem ra ngoài đi
-Nhưng, tôi muốn…….
-Tôi không muốn nghe
Rồi hắn nằm xuống lấy gồi chùm đầu lại. Thất vọng, nó bỏ về phòng, tự
trách mình tại sao lúc đó lại nông nỗi chư vậy chứ. Chán nản nó đi ngủ
sớm.
Sáng hôm sau như thường ngày nó nghe tiếng gõ cửa
-Bảo Nhi, cô dậy chưa vậy
Nó bật dậy, hắn hết giận mình rồi sao? Qua kêu mình như vậy là hết giận rồi, vui quá! nó chạy ra mở cửa
-Anh hế…. Ơ, Duy hả? Đợi chút, tôi thay đồ rồi sẽ xuống ngay
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!