Chương 18: Dị ứng

-Này, cất xe đi, đi xe của tôi cho thoải mái

- hắn đề nghị

-Ừ, cũng được

Khoảng 5" sau, một chiếc xe Lamborghini màu bạc láng bóng chạy tới.

Chiếc xe dừng lại, người tài xế xuống xe chạy đền trước mặt hắn rồi cúi

đầu chào

-Cậu chủ

-Ông về đi, tôi sẽ tự lái

-Vâng

Bác tài xế tới mở cửa cho nó và Quân lên xe, nó ngồi vào xe mà khoái chí "Wow, hắn ta giàu thật, đi siêu xe của thế giới cơ, sướng quá"

Hắn phóng ga một phát làm nó giật mình thoát khỏi suy nghĩ

-Này, anh làm cái gì mà như ăn cướp vậy hả. Đúng là……

-……….

- im re

"Tôi nói mà anh không trả lời à! Được thôi, tôi sẽ làm cho anh mở miệng

mới thôi"

- cái suy nghĩ đen tối đó cứ nhảy vòng vòng trên đầu nó, thúc

ép sự hớn hở và gian tà trong gương mặt không mấy "ngây thơ"

-Sao tự dưng anh đuổi bác tài về vậy? Bộ thích làm ôsin cho tôi hả

- kèm theo câu nói của nó là gương mặt gian không tả nổi

-Không! Chỉ là tôi không muốn ông ấy thấy tôi cho con heo như cô lên xe, làm xấu xe thôi

- mặt hắn lúc này có thể nói là gian hơn cả mặt nó mà

chẳng ai có thể thấy được bởi vẻ lạnh lùng của mình

Câu nói của hắn làm nó tức mà máu muốn dâng trào

-Anh mới là con heo á

-Cô á!

-Anh á!

-Cô á!

-Anh á!

-THÔI

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!