Hôm nay nó và hai con bạn thân sẽ chuyển qua trường mới, trường Blue Star
- ngôi trường nơi các con nhà quí tộc trở lên mới được vào học nhưng cũng phải thuộc hàng giỏi trở lên
- nó vào được đây là nhờ vào xuất học bổng duy nhất của trường mà nó giựt được, còn hai con bạn của nó cũng tò mò nên chuyển theo.
Tít.... tít.... tít
Tiếng chuông bào thức vang lên in ỏi. Nó ngái ngủ đưa tay tìm ra nơi phát ra âm thanh đáng gét phá rối giấc ngủ ngàn vàng của nó.
-Áaaaa....6h50 rồi sao, 7h là vào học rồi, kiểu này chắc chết quá!!!!
Nó vọt ra khỏi chiếc giường yêu quí của mình(dù không muốn tí nào) chạy đi làm VSCN, mặc quần áo trong vòng 3"(quá pro) rồi phóng ra khỏi nhà.
-Ax, baba mama đi làm hết rồi, làm sao bây giờ
Không nghĩ nhiều nữa, nó cắm đầu chạy như bay tời trường, cũng may là trường nó gần nên không đến nỗi chạy đứt hơi mà chết(con này nói quá!)
Mải lo cắm đầu chạy mà nó không để ý thấy nguyên cục đá bự khủng bố( thiệt ra bằng có cái bàn tay à ^^!) nằm ngay trước mặt.
chuyện gì tới rồi cũng tới. Nó nhắm tịt mắt lại chuẩn bị cho cái thân tàn tạ mật cú tiếp đất miệng hét to
- Chúa ơi!!! Cứu Con!!! T-T
Như nghe được lời nó, trong lúc quờ quạng cành cây từ đâu chìa ra, nó nắm cành cây và thoát chết
-Phù phù, tạ ơn chúa, con yêu người lắm lắm!!
Thở phào nhẹ nhõm, nó tiếp tục cái công việc cắm đầu chạy. chạy được một quãng thì...
-Áaaaaa.... Cái cặp đầu mất rồi!!!!
Vừa chạy ngược lại nó vừa suy nghĩ, lục lọi cái đầu óc xem quăng đâu mất rồi
Nó chợt nhớ ra, lúc nãy, trong lúc nguy cấp nó đã quăng cái cặp và theo sau đó là một tiếng "Á", lúc đó nó cứ tưởng là tiếng của nó ~_~
Chạy đến nơi thì nó thấy một tên con trai đang nằm "sải lai" dưới đất, kế bên là cái cặp của nó.
" Thôi chết rồi, có khi nào cái cặp của mình làm bể đầu hắn không ta( cái cặp mà làm như cục đá ), không được, như vậy thì mình phạm tội giết người rồi. Ôi không, mình còn trẻ quá mà, người tài năng, xinh đẹp như mình(lúc này còn nổ được mà) mà đi tù sao, không được, không được, phải trốn thôi"
Nghĩ rồi nó rón rén lại gần rồi lấy cái cặp bỏ chạy. Nhưng..... sao cái chân hoạt động hết công suất mà cái người không di chuyển vầy nè.
-Áaaaa.... m....m.... maaaa....!!!!
- vừa hét nó vừa đưa tay đánh hắn túi bụi.
-Nè, cô làm cái gì vậy hả????
-Tôi xin lỗi mà, tôi không cố ý đâu, đừng có về ám tôi mà, huhu.
-Cô lảm nhảm cái quái gì vậy hả?
Lúc này nó mới ngước lên "người đâu mà cao thấy gớm". Oa! mặt hắn trông như thiên sứ vậy. Đôi mắt màu đen nhưng sao cảm thấy buồn và lạnh lẽo quá. Cái mũi cao nằm ngay giữa khuôn mặt(không nằm giữa khuôn mặt chứ nằm đâu hả trời), làn da trắng không tì vết "trắng hơn mình cơ O.O" không thể tin được là trên đời này có người đẹp như vậy. Nó ngơ ngác nhìn .... 30s sau, tỉnh mộng.
-Ủa, anh chưa chết hả? may quá, may quá, tạ ơn chúa, tạ ơn thánh ala, các vị thần linh và....
- mải mê tạ ơn mà nó không để ý là hắn đang nhìn nó với cặp mắt nảy lửa
-YA, CÔ CÓ BỊ ĐIÊN KHÔNG VẬY HẢ!!!!!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!