Chương 88: (Vô Đề)

Sau khi nghỉ ngơi ở ngôi nhà gỗ đồi oải hương, Tuyết Dương bảo Thiên Ánh đưa bà tới Studio dưới đồi để gặp Kiều Vân.

Để Tuyết Dương ngồi nói chuyện với Kiều Vân, Thiên Ánh ra ngoài hít thở không khí.

Sắc vàng của ánh nắng chiều chói chang chiếu lên những viên gạch đá đơn sắc lót trên nền cỏ xanh mướt tạo thành lối rẽ nhỏ dẫn ra ngoài khuôn viên. Bóng cô gái nhỏ đổ dài, rão từng bước chậm rãi.

Đi đến những viên gạch cuối cùng bỗng nhận ra bóng râm đã dần thay thế cho ánh tà dương, Thiên Ánh mới ngẩng đầu nhìn lên phía trước. Cây cổ thụ to lớn hơn 10 vòng tay người ôm đứng sừng sững lạc lõng giữa một vùng trời bao quanh là cánh đồng bông lau trắng muốt dập dìu rũ đầu ngọn xuống như vị thần mộc thụ vĩ đại được dâng chúng kính cẩn ngưỡng mộ vây lấy nhưng có một sự lẽ loi của quyền lực mà chỉ vị thần ấy mới hiểu.

Kí ức ngắn bất chợt hiện về... rất quen.

[ Không gian đêm đen với một trời sao sa lấp lánh trước mặt biến mọi thứ trở nên thật huyền ảo và thật đẹp. Thần gió cũng đang phiêu du, tự do tự tại thể hiện mình. Thần đang đùa với cánh đồng lau sậy, những đám lau sậy ấy kính cẩn nghiêng ngã nhướng người để dập dìu mỗi bước chân thần lướt qua như một điều phước lành tạo thành những làn sóng nhấp nhô.

Và rồi... thần gió

- kẻ vốn được cho là lãng tử thích đa tình ong bướm ấy cũng phải dừng lại đôi chút ngẩn ngơ bởi thần đã bị cuốn hút ngay trước đôi mắt saphire sâu thẳm còn chứa nhiều điều bí ẩn hơn bầu trời đen của vũ trụ ngoài kia.

- Rất dễ chịu phải không?!

-Tiếng nói ở âm vực trầm trầm nhưng rất ấm áp]

- Hey, Thiên Ánh!

-Chính là giọng nói này, hình như phát ra... ở phía trên.

- Senpai??

-Thiên Ánh tròn mắt ngạc nhiên nhìn bóng dáng cao lớn ngồi vắt vẻo trên cành cây to.

Khôi Phong vẫy tay chào cô, đôi mắt ánh lên nét cười khó giấu.

- Em đang thẫn thờ nhìn gì dưới đó vậy? Lên đây đi!

Lần trước việc leo lên cái cây này chỉ là chuyện nhỏ thì lần này cũng không ngoại lệ, chỉ khác là khi còn cách Khôi Phong vài mét Thiên Ánh đã cảm thấy có một lực túm lấy cánh tay mảnh khảnh của cô, nhờ đó Thiên Ánh đã nhanh chóng lên chỗ anh một cách rất nhẹ nhàng như không...

Khôi Phong nhích người sang nhường chỗ cạnh thân cây cho cô.

- Anh làm gì trên đây vậy?

- Hóng gió và... chờ ai đó...

-Anh kéo dài giọng, nhìn cô khẽ cười.

Anh đã đợi ở đây từ lúc cô đòi một mình lên căn nhà trên đồi thăm mẹ đến tận giờ. Không hiểu sao mới chờ mấy tiếng lại thấy thời gian dài đằng đẵng như mấy năm. Làm biết bao nhiêu việc; tập hát, tập nhảy biết bao nhiêu bài; đọc biết bao cuốn sách;... nhưng vẫn không thấy cô về. Thật may là cuối cùng cô ấy cũng tới, ít ra cũng không uổng công.

- Ai mà có phước để hoàng tử chúng ta phải chờ vậy?

- Em chọc anh đấy à?!

- Em thật không biết mà!

- Thôi bỏ đi!

Thiên Ánh nhúng vai, môi anh đào khẽ cong. Nhìn mặt anh buồn cười thật.

- Tiếp theo em định làm gì?

-Khôi Phong khẽ cất tiếng, lặng lẽ quan sát từng đường nét trên gương mặt nghiêng thanh tú xinh đẹp.

- Làm gì là làm gì??

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!