Chương 87: Cảm Ơn Đã Cho Phép Tôi Yêu Em Lần Nữa. Sai Lầm Của Quá Khứ

Hành lang bệnh viện thành phố khoa cấp cứu trở nên bận rộn hơn mọi lúc trong ngày. Các bác sĩ, y tá chạy đôn cháy đáo trong tà áo blouse. Nạn nhân là Chủ tịch nổi tiếng của Công ty lớn nhất giới giải trí, một nhân vật có tầm quan trọng không nhỏ đến nền kinh tế GDP Quốc gia hơn nữa ông còn là nhà từ thiện lớn của bệnh viện này nên việc cứu chữa cho ông đương nhiên không phải là chuyện nhỏ, điều động những bác sĩ ưu tú nhất là việc nên làm.

Tuy bây giờ là nửa đêm nhưng tin tức hệ trọng thế này vẫn khiến giới truyền thông làm việc rất tích cực, bao vay trước cổng bệnh viện từng giây từng phút để trực chờ tình hình sức khỏe của Mr. Triệu Vỹ.

Mùi thuốc sát trùng khó chịu hòa loãng trong không gian đầy vẻ tan thương.

Hà Vi nghe tin muốn xỉu lên xỉu xuống, chỉ có thể tựa vào vai anh trai Huy Vũ khóc nức nở, ba cô vốn là người trung trực trước giờ chưa từng gây thù chuốc oán với ai cớ sao lại dẫn đến "họa sát thân" như thế này?!?

Bà Tuệ Thư cũng đứng cạnh an ủi Hà Vi. Gương mặt bình thường cao ngạo bỗng tái đi mấy phần.

Ngoài ra trợ lý thân cận Hoàng Sơn cũng xuất hiện ở dãy ghế chờ trước cửa phòng cấp cứu. Chỉ có điều Hoàng Sơn lúc này trầm lặng hơn hẳn. Đứng một góc khoanh tay dựa tường, ai biết rắng đằng sau cái động tác mỗi lần đẩy cái kính trí thức lại là tia mắt sắc lẹm ánh lên hướng về phía từng hành động cử chỉ của... Bà Tuệ Thư.

Nạn nhân của vụ "hành hung" ngoài Triệu Vỹ bị đâm còn có 2 nhân vật quan trọng nữa đó là: Khánh Nam cũng đang nằm ở một phòng cấp cứu khác và còn Thiên Ánh đang nằm ở phòng hồi sức do bị ngất xỉu vì đuối sức giữa đường tới đây.

Thiên An cảm thấy căng thẳng tột độ khi chỉ có thể đứng một mình ngoài cửa phòng cấp cứu chờ anh.

Khi xe cảnh sát tới cũng là lúc Khánh Nam gục trên vai cô. Anh chỉ thì thầm được mấy câu cuối trong hơi thở ngày càng khó khăn:

-Thật tốt quá... Chúng ta được cứu rồi... Em được cứu rồi...

Khoảng khắc thấy máu từ đầu anh tự nhiên chảy ra ướt đẫm áo mình, cô như chết lặng. Hoang mang hét gọi ai đó cứu anh đến khản đặc cả giọng.

Lần đầu tiên cô biết được cảm giác lo sợ tưởng như sắp mất người ấy là như thế nào. Những tế bào trong cơ thể như gào thét dữ dội, nhức nhối tận tim gan. Tâm trí này chỉ còn biết chờ đợi cho đến khi cánh cửa kia mở ra. Vị bác sĩ nở nụ cười hiền từ nói anh ấy ổn rồi, anh ấy không sao rồi...

Giống như lời khẩn cầu của cô đã được ông trời thấu hiểu. Chiếc đèn đỏ trên cửa phòng cấp cứu tắt đi, cũng là lúc cách cửa đó mở ra. Nhưng ông trời nào có thể dễ dàng để con người có được hạnh phúc đến thế?!?

-Bác sĩ... Bác sĩ... Bệnh nhân Vương Khánh Nam... Anh ấy... anh ấy sao rồi??

-Ừm... Cháu là người nhà của cậu ta phải không?

-Dạ phải!

Ngay lúc Thiên An gật đầu cô liền nhận được cái thở dài buồn bã của ông. Tim cô hụt đi một nhịp.

-Bệnh nhân Vương Khánh Nam bị thương dẫn đến xuất huyết não nhưng... Này, này, cháu đi đâu vậy?

Không đợi bác sĩ nói xong, Thiên An đã lao vụt vào phòng.

Trên chiếc giường trắng tinh, một thân hình nằm đó. Chiếc chăn mỏng phủ kín từ đầu đến chân phất phơ đau thương.

Cô chậm rãi tiến lại gần chiếc giường ấy. Nhưng can đảm của cô không đủ để dám kéo chiếc chăn xuống nhìn gương mặt đó... lần cuối.

- Khánh Nam mau tỉnh dậy đi! Anh đừng đùa nữa, không vui tí nào cả. Dậy mau nào... Sao anh trẻ con thế?!?

-Mặc cho cô kêu gọi, lay người anh đến vô hồn nhưng thân xác đó cứ cứng đờ, bất động. Từ khi nào đôi mắt trong veo đã ngấn đầy nước

-Sao anh không nghe lời em? Là tên ngốc nào đã nói muốn bảo vệ em, anh nằm thế này thì làm sao bảo vệ được em chứ?!? Anh đã bỏ rơi em một lần giờ lại muốn bỏ rơi em lần nữa sao?!? Vương Khánh Nam, anh ác lắm. Anh để em thích anh, rồi làm tổn thương em khiến em ôm mối hận thù đan xen nhớ nhung 3 năm trời trở về tìm anh trả thù. Rồi anh lại làm em rung động lần nữa khi biết anh vẫn còn thích em, anh nói dù em có vô tình, có lạnh lùng với anh như thế nào thì anh sẽ vẫn luôn thích em, vẫn luôn muốn bảo vệ em, bên cạnh em... Vậy giờ anh chết đi rồi thì em biết phải làm sao đây... làm sao đây hả?!? Anh muốn em lại tiếp tục hận anh đến chết sao? Hix... Hix....

-Tiếng cô nấc lên sau khi trút hết những uất ức mà cô luôn chôn giấu trong lòng bấy lâu... kể từ ngày gặp lại anh

- Em còn chưa nói Em vẫn thích anh... Còn chưa nói dù có hận anh đến chết cũng không thể nào làm em hết thích anh... Vương Khánh Nam anh có nghe em nói không? Mau tỉnh lại đi... Mau tỉnh lại... để yêu em đi! Em cho phép anh rồi đấy, nghe không?? Hix...

-ĐƯỢC. Nếu em cho phép thì anh sẽ nghe lời em. Đừng khóc nữa. Anh yêu em.

Giọng nói quen thuộc đột ngột vang lên bên tai. Thân hình trên chiếc giường bỗng bật dậy. Thiên An cảm nhận rõ ràng hơi thở ấm áp như đang quấn bên cô, làm từng tế bào cô rung lên.

Gương mặt ấy tưởng trừng sẽ biến mất lại một lần nữa hiện diện trước mặt cô. Bờ môi anh nhẹ nhàng hôn lên những giọt pha lê mặn đắng trên khóe mắt cô, rồi di chuyển xuống dần từ sóng mũi cao cao, đôi má hồng mịn màng... và cuối cùng là đôi môi mọng chúm chím.

Thiên An vì quá bất ngờ nên chưa kịp phản ứng, cô trợn tròn mắt nhìn anh cho đến khi cảm nhận được hơi thở lạ đang dần xâm nhập sâu vào miệng mình cô mới như bừng tỉnh. Giật mình xô mạnh anh ra đến nổi khiến Khánh Nam mất đà mà ngã nhào khỏi giường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!