Chương 6: Thay đổi đến hiện tại- Bí mật

3 năm sau.

Thời gian vốn dĩ không đợi ai, nó chỉ có thể trôi qua dần dần trôi qua theo một quy đạo vốn có. Thời gian ở hiện tại không giống ở quá khứ bởi vì nhờ có thời gian mọi thứ đều đã thay đổi dù là thứ không tưởng. Thiên Ánh và Thiên An cũng vậy... họ cũng thay đổi.

3 năm... đủ cho hình hài của những thiếu nữ dậy thì thay đổi. Làn da mộc mạc với những cái mụn biến mất để thay thế cho làn da trắng hồng hào, mịn màn tươi sáng. Ngoại hình với sự phát triển chiều cao và những đường cong quyến rũ được hình thành đầy đặn thành dáng người chuẩn không cần chỉnh làm họ trở thành những mĩ nhân.

3 năm... làm cho tính cách cá tính của mỗi người cũng được tự hình thành mà thay đổi. Một cô gái hiền dịu, đáng yêu lại trở nên sắc xảo, tự tin nhìn thấu sự đời bằng đôi mắt thờ ơ khi chỉ mới 17 tuổi. Một cô gái hoạt bát, dễ thương lại trở nên ngỗ ngược, ngang bướng và căm ghét tất cả bọn con trai xung quanh mình.

Nhưng... cuối cùng chỉ có một thứ không thể thay đổi... đó là...

3 năm... cái ý trí hình thành từ những nổi đau xưa kia chỉ ngày càng được nuôi lớn... khắc sâu vào tâm trí, vết sẹo của trái tim... chứ nó mãi không thể nào phai.

/// Trường Cấp 3 Sakura///

Rầm... rầm... bốp... bịch... bốp....

Đó là những tiếng tạp âm khô khốc của một cuộc đánh nhau đang vang vọng ngay giữa sân trường Sakura rộng lớn với một đám học sinh còn cố nán lại sau giờ tan trường để theo dõi trận đấu, dù thích thú hay lo sợ cũng không ai dám lên tiếng can ngăn hoặc cổ vũ vì đơn giản không muốn bị liên lụy. Cuộc đấu diễn ra giữa ba thằng con trai với chỉ một đứa... con gái.

Và cái điều bất ngờ hơn là người đang chiếm ưu thế chính là cô gái với mái tóc đen dài buộc ột bên cái phong cách nữ sinh không thể nào 'ngổ ngáo' hơn được: cái áo đồng phục trắng xắn tay lên khủy gối, tà áo được buộc lại ngang vòng eo thon, cái nơ cravat màu xanh vốn để giữ cổ áo ngay ngắn cũng bị cô vứt bung ra một góc trong lúc đánh nhau và cái váy caro ngắn ngang gối cũng trở nên xộc xệch. Và chỉ vài phút chiếm ưu thế đó mà cô gái hiển nhiên trở thành người thắng cuộc. Cả đám người đứng xem mà cảm thấy sợ hãi nhất là bọn con trai, chỉ biết tội nghiệp cho ba tên kia đã đụng nhầm người

-không

-nên

-đụng.

-Vô dụng!

- cô gái đưa tay lau vệt máu bắn lên má mình nhếch mép khinh bỉ nhìn ba đứa con trai đang ôm mặt nằm lê lết dưới đất

- Lần sau đừng để AsMiran này gặp lại lũ con trai ngu ngốc như các ngươi... nếu không thì chuẩn bị tinh thần mà xuống địa ngục hết đi!

- Nói rồi cô cầm cái cặp đang nằm dưới đất của mình phủi phủi và xốc lên vai quay người bỏ đi một cách lạnh lùng đám người đứng xem cũng sợ sệt dạt ra hai bên mở lối cho cô đi như sự kính trọng ột kẻ đáng phải sợ.

Phòng hội học sinh///

-Karin, em thấy sao?

-Kaido nhìn cô gái cầm tờ tài liệu chuẩn bị cho những hoạt động của trường sắp tới đang ngồi ở cái ghế làm việc ở vị trí đáng kính ''Hội trưởng''.

-Ổn!

- Thiên Ánh nhìn sơ qua một lượt đáp lại anh bằng một từ ngắn gọn thể hiện đầy đủ ý kiến của cô.

-Được rồi, vậy anh về trước đây... muộn rồi! Em cũng về đi.

-Ừ!

-Thiên Ánh vẫn cắm cúi vào cái laptop mà trả lời, cô còn phải làm nốt luôn công việc ở WOORISE nữa. Kaido thở dài, anh mở cửa phòng rồi bước về.

Kaido lúc nào cũng tự hỏi không biết tại sao từ ba năm trước Thiên Ánh lại trở nên thay đổi một cách chóng mặt như vậy? Cô nàng hội phó đáng yêu lúc nào cũng nói "cảm ơn" của anh khi xưa nay đã lớn, cô xinh đẹp hơn, thông minh sắc xảo hơn đến nổi tự tin mà giành ngay cái chức Hội trưởng hội học sinh vốn dĩ là của anh khi chỉ mới bước vào lớp 10. Nhưng Kaido không chấp nhất chuyện đó, anh chỉ là thấy khoảng cách giữa mình và Thiên Ánh ngày càng lớn, sự trầm lặng thờ ơ ít nói của Thiên Ánh chính là vấn đề. Kaido ước gì AsKarin trở lại như AsKarin của anh ngày xưa.

RẦM.

-Chị! Xong chưa? Về thôi!

-Ừm! Rồi...

-Thiên Ánh rời mắt khỏi chiếc laptop xoay chiếc ghế , cô nhìn đứa em gái với quần áo xộc xệch vừa ngang nhiên 'đá' cửa bước vào trong lúc mình đang làm việc. Nhìn bộ dạng của Thiên An bây giờ khỏi nói cô cũng biết nó vừa mới gây loạn xong -À, hôm nay chơi vui không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!