Chương 5: Đau khổ kết thúc quá khứ!

//Trường TH Sakura/// 

Hôm nay, Thiên Ánh đã tới trường từ sớm để chuẩn bị cho tiết mục đặt biệt của mình. Nói đặc biệt vì nó sẽ đặc biệt hơn những tiết mục trước đây của cô, hôm nay cô không chỉ đàn Piano mà còn sẽ... hát. Nói đến việc ca hát tuy Thiên Ánh chưa từng hát khi đứng trên sân khấu bao giờ vì ngay cả cái hành động lẩm nhẩm hát theo ai đó của một đứa trẻ đó cũng bị ông ngoại cô quát ầm lên và cấm cản ngay tức thì chứ đừng nói đến việc hát ngay trên sân khấu 

-Karin, anh chuẩn bị xong hết rồi. Đúng theo ý của em nhé!

-Cũng như mọi hôm, anh chàng Hội trưởng hội học sinh giúp Thiên Ánh chuẩn bị sân khấu, nhưng hôm nay Thiên Ánh nói là sẽ đặc biệt hơn một tí nên Kaido cũng nghe theo Thiên Ánh mà làm đúng ý cô. Chỉ là chuẩn bị thêm một cái micro đặt trên cái piano, một chút ánh sáng và âm thanh mới cải tiến

- Anh tự hỏi... không biết em có thể bật mí cho anh biết cái bí mật em sẽ làm trên sân khấu này hôm nay không? 

-Em thích bất ngờ hơn đó Kaido à! Vậy nên anh cứ chờ đợi đi ha... Thôi em phải ra đã, đến lúc rồi...

- Thiên Ánh nháy mắt cười bí hiểm trước khi tiến lên sân khấu. Kaido khẽ cười đứng dựa người vào tường lặng nhìn theo từng cử chỉ của Thiên Ánh. Chờ đợi... theo lời cô! 

Thiên Ánh bước lên sân khấu với tiếng hò hét của đám học sinh đã tới từ sớm chờ đợi cô biểu diễn, ngồi vào cái đàn piano quen thuộc, lướt nhẹ ngón tay trên những phím đàn trắng đen cô tạo một đoạn dạo nhạc trầm bổng và rồi Thiên Ánh cũng bắt đầu cất cao giọng hát. Mọi người thoáng ngạc nhiên vì cách biểu diễn mới của cô nhưng giờ chắc chẳng ai để tâm đến vì tất cả họ dường như bị cuốn hút vào chính cái chất giọng ngọt ngào, trong veo vừa được cất lên câu hát đầu tiên của cô rồi.

Nhưng đó chỉ là một câu hát nhỏ mở đầu và nó chắc sẽ không bao giờ đi đến câu hát kết thúc hoàn chỉnh... 

-HÀN THIÊN ÁNH! CHÁU ĐANG LÀM GÌ VẬY? DỪNG LẠI NGAY!

-Tiếng quát ầm lên đầy tức giận phá toạt bầu không gian đang yên bình trong những giai điệu, tiếng hát liền im bặt ngay cả những phím đàn cũng bị lạc vài nhịp rồi dừng hẳn. Tất cả mọi thứ đều dừng lại, dường như mọi ánh mắt đều đổ dồn về người có giọng quát đầy uy lực đó, đáng sợ đến nổi quên mất cả việc thở. Tiếng quát đó dường như sẽ kết thúc cuộc đời của Hàn Thiên Ánh vào ngày hôm nay.

Thiên Ánh, như vậy là sao hả? Ta đã nói với cháu là không được đụng đến âm nhạc rồi mà…cháu không xem lời nói của ta ra gì phải không? – Ông Ngoại tức giận quát thẳng vào mặt Thiên Ánh. Vừa về đến nước, ông đã nhận được tin mật thám của những tay vệ sĩ thân tính về việc cô đang biểu diễn tại trường. Thiên Ánh quả thật là quá to gan khi cải lời ông.

-Nhưng mà... tại sao cháu không được đụng tới âm nhạc chứ? Âm nhạc có gì xấu xa đâu. Tại sao? tại sao lại cấm cháu chứ?

- Nước mắt Thiên Ánh rơi lã chã nói giọng bức xúc. Cô thực sự không cam tâm tại sao lại không được chứ! 

-Không nói nhiều nữa! Ta sẽ phạt cháu, từ hôm nay cháu sẽ bị giám sát chặt chẽ để thừa kế WOORISE. Cháu nhất định phải là người thừa kế hoàn hảo nghe rõ chưa?

- Giọng ông chắc nịch cương quyết, rồi đi ra ngoài đóng cửa lại một cách mạnh bạo. Cơn giận trong ông vẫn chưa nguôi, ông ghét lúc Thiên Ánh đang tỏa sáng trên sân khấu vì nó làm lòng ông nhói lên một nổi lo. Không còn cách nào khác, ông tuyệt nhiên không thể để đứa cháu yêu quý của mình đến gần âm nhạc, gần sân khấu.

Thiên Ánh đứng ngẩn người sau tiếng đóng cửa đó nhưng rồi cô suy nghĩ gì đó và im lặng đi đến bên chiếc Laptop của mình, cô cần nói chuyện với Thiên An, nhưng…ông ngoại đã cắt mạng của cô rồi thậm chí còn thu điện thoại của cô nữa. Bây giờ cô thật sự không biết phải làm thế nào

- Ông ngoại! Sao Ông lại độc ác như vậy với cháu. Cháu chỉ muốn theo đuổi ước mơ của mình thôi mà... Không được mình nhất định không chịu khuất phục!

- Thiên Ánh lẩm nhẫm, những giọt nước trong suốt đọng lại trên khóe mắt. 

Ngày hôm sau, Thiên Ánh được lệnh sau khi học ở trường phải lên xe về nhà ngay để bắt đầu 'công việc' của mình. Nhưng Thiên Ánh đâu chịu ngoan ngoãn như vậy. Sau một ngày dài chịu đựng sự bàn tán của học sinh toàn trường Thiên Ánh đi ra ngoài bằng cổng sau của trường để trốn những vệ sĩ của ông đang đợi mình ở cổng trước. Cô đi đến công viên cách đó không xa và ngồi ở đó cho đến tận tối mới rón rén trở về nhà.

Cứ tưởng khi đã tối khuya mọi người ngủ hết cô chỉ cần đi cửa sau vào nhà một cách nhẹ nhàng và lên giường ngủ thì mọi chuyện đã xong, cô đã trốn được những hình phạt của ông ngoại. Nhưng mọi chuyện nào dễ như vậy. 

Sau khi đánh một giấc mệt mỏi, Thiên Ánh dậy chuẩn bị mọi thứ như thường ngày mà quên mất tình trạng của bản thân mình đang như thế nào. Xoay nắm cửa để ra ngoài đi học, Thiên Ánh phát hiện ra cửa phòng đã bị khóa tở bên ngoài từ lúc nào

- Này! Bác quản gia đâu mau mở cửa ra giúp tôi. Ai đã khóa cửa vậy? Này! có nghe tôi gọi không? Mở cửa ra...

-IM LẶNG ĐI!

-Giọng của ông ngoại cô đang đứng ngay trước cửa phòng vang lên làm Thiên Ánh im bặt trố mắt ngạc nhiên

-Ôn..g... ông.. ngoại...

-Hàn Thiên Ánh cháu to gan lắm! Dám trốn ư? Được rồi vậy thì từ nay đừng trách ta độc ác! Hôm nay không cần đi học nữa, cháu hãy ở trong đó kiểm điểm lại đi. Ngày mai bắt đầu KHÓA HUẤN LUYỆN

- Thiên Ánh nghe tiếng ông ngoại vọng vô phòng mình, từng chữ từng chữ làm cô thấy lạnh người. 

Không phải chứ, khóa huấn luyện? Cô chỉ trốn một buổi đã làm ông tức giận như vậy rồi sao? Không được... RẦM! RẦM!

-ÔNG NGOẠI…ÔNG MAU MỞ CỮA CHO CHÁU…CHÁU KHÔNG MUỐN Ở TRONG NÀY! ÔNG NGOẠI! CHÁU KHÔNG MUỐN MÀ!!!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!