//Mở đầu chương này t/g muốn tóm tắt một câu chuyện ngắn cho bạn đọc hiểu thêm vài chi tiết trong truyện//…
Đầu năm lớp 10.
Hoàng Quân với cái bản tính ngang tàn suốt ngày chỉ biết đánh đấm. Ngay cả cái ngày khai giảng trọng đại của Học Viện Stra Idol cũng đi gây sự.
Đánh cho đã tay thì ngay lập tức nhận được cú điện thoại đe dọa của Khôi Phong, đành làm theo yêu cầu cậu hồng hộc chạy như ma đuổi để kịp giờ khai giảng, bộ đồng phục vì đánh nhau mà dính đất rồi máu tè le, khuôn mắt đẹp trai cũng bị trầy xướt.
Trong lúc vội vàng rượt đuổi với thời gian như vậy cậu đã vô tình đụng phải một nữ sinh. Cô gái xém ngã nhào ra sau thì ngay lập tức được cánh tay rắn chắc đỡ được
- Ôi!! Mình xin lỗi! Bạn không sao chứ?? – Cô bé nữ sinh đó chính là Kim Hạnh, cô càng hốt hoảng khi thấy trên người con trai này đầy thương tích không suy nghĩ cô nhanh chóng rút chiếc khăn tay có viền màu của mình ra nhẹ nhàng ân cần lau đi vết máu dính trên mặt Hoàng Quân rồi kéo cậu xuống phòng ý tế.
Hoàng Quân dường như bị sự dịu dàng xen chút nhiệt tình của Kim Hạnh cuốn hút dù cho bản thân cậu vốn dĩ từ trước đến nay rất ghét những đứa con gái rắc rối. Cậu cứ ngơ ra để cho Kim Hạnh làm gì thì làm. Cậu ngạc nhiên khi nhận ra hình như lâu lắm rồi mới được một người con gái quan tâm ình như vậy!! Đã lâu rồi… kể từ khi người mà cậu thương yêu nhất cuộc đời, người sinh ra cậu – mẹ ra đi.
Rồi cứ thế từ đó Kim Hạnh và Hoàng Quân ngày càng thân. Đến một ngày Hoàng Quân đưa ra quyết định… cậu nhất định phải nói ra tình cảm của mình cho cô ấy biết, nói ra những suy nghĩ, cảm giác khi ở bên cô – Kim Hạnh.
Nhưng trớ trêu thay… cái ngày cậu quyết đi làm điều đó với một bó hoa đã chuẩn bị từ trước trên tay thì lại chợt thấy cảnh… Kim Hạnh bước xuống xe môtô của một người con trai hay nói cách khác người con trai đó chở cô đi học. Hình ảnh trước mắt Hoàng Quân là người đã làm rung động con tim cậu giờ đây đang nói chuyện cười đùa vui vẻ một cách rất thân thiết với một người khác, nụ cười của cô ấy thật sự rất hạnh phúc.
Lại một lần nữa… Tổn Thương!! Hoàng Quân tự hỏi tại sao những người phụ nữ cậu yêu thương cứ lần lượt làm cho lòng cậu đau đớn với những vết thương ngỡ chẳng bao giờ lành như thế!
Trái tim Hoàng Quân khép lại… cậu quyết định sẽ không cho phép mình yêu thêm bất kì ai, quan tâm bất kì người con gái nào nữa … như vậy cậu sẽ không bị đau nữa!
Hoàng Quân Ghét Con Gái vì thế cậu đã đặt ra Luật!! Cậu sẽ làm cho những đứa con gái kia phải tổn thương như những gì cậu đã cậu đã từng phải nhận.
Quay trở lại hiện tại. Ngồi trong giờ học Hoàng Quân lơ đãng nhớ lại 1 tuần trước. Ngày thi Khảo sát.
Chỉ còn lại Hoàng Quân ngồi một mình với dáng vẻ thẩn thờ rủ rượi trong căn phòng mà vài phút trước đã diễn ra một cuộc thi quyết liệt.
Đến tận giờ Hoàng Quân vẫn không thể nào tin cậu lại là Kẻ thua cuộc. Từ bé đến giờ trong từ điển của cậu không bao giờ có hai chữ "Thua cuộc". Rõ ràng trước khi thi cậu đã xem rất kĩ năng lực của Hàn Thiên Ánh – trong đợt thi tuyển chỉ đứng thứ 10… thế mà tại sao cô ta lại thắng cậu dễ dàng như thế. Mặc dù Điểm số của hai bên chỉ suýt soát 0,25. Nhưng quả thật cuối cùng thì… cậu đã thua rồi! Thua một đứa con gái! Niềm kiêu hãnh, lòng tự trong của cậu trong phút chốc bị một đứa con gái đạp đỗ.
Đắng lòng thật đấy chứ!
Cộp! Cộp!... Tiếng bước chân.
Hoàng Quân ngước nhìn… Là Kim Hạnh. Cô đến đây không chỉ là vì lo cho cuộc thi giữa Hoàng Quân và Thiên Ánh mà cái lý do chính còn là vì lo cho người con trai này.
Nãy giờ cô đã đứng bên ngoài rất lâu. Chờ cho tất cả mọi người về hết định bước tới bên Hoàng Quân… Mặc dù đã quyết tâm rất nhiều nhưng vẫn không dám… Cuối cùng sau giây phút xót xa đứng nhìn dáng vẻ khổ tâm của Hoàng Quân, Kim Hạnh không thể dằn lòng được nữa nên đã bước vào.
- Cô đến đây làm gì? –Hoàng Quân lạnh lùng
- Cậu… cậu không sao chứ? –Kim Hạnh mặc dù rất lo cho Hoàng Quân nhưng vẫn hơi sợ sệt không dám nhìn vào mắt cậu.
- Thôi ngay vẻ thương hại của cô đi. Tôi không cần cô quan tâm!
- Nhưng mà…
- Kim Hạnh định nói gì đó nhưng trong lúc này cô biết có nói thì cũng vô ích nên cô lại đành dùng hành động không suy nghĩ trước của mình.
Cô nắm tay cậu kéo thẳng ra ngoài, mặc dù đã nhiều lần bị Hoàng Quân hất ra nhưng cô quyết không chịu thua cứ kéo cậu đi cho bằng được. Hoàng Quân mệt mỏi nên cuối cùng đành để cho Kim Hạnh muốn làm gì thì làm …
Kim Hạnh kéo Hoàng Quân đến khu vui chơi… cô mua tất cả các vẻ trò chơi, giục cậu chơi mọi thứ. Hoàng Quân mặc dù bên ngoài rất khó chịu nhưng vẫn cùng cô chơi. Trong nhiều trò… hai người ngồi cạnh nhau như một cặp nhưng thái độ thì hoàn toàn khác nhau. Một người thì hét thú vui thích trong khi kẻ ngồi cạnh cứ trưng bộ mặt chán nản. Nhưng ai biết rằng ngày hôm đó, lòng Hoàng Quân đang mở ra một chút một. Cậu dường như cảm nhận lại cái cảm giác thoải mái khi ở bên Kim Hạnh.
Những ngày tiếp theo. Kim Hạnh cứ tiếp tục hết kéo cậu đi chỗ này rồi đến chỗ kia. Thường xuyên nhắn tin hỏi thăm cậu ngày đêm. Rồi những ngày cậu có lịch làm việc thì thường đem đồ ăn cô mua hoặc có khi tự làm đến cho cậu. Mọi thứ cứ như thế diễn ra trong một tuần. Và mặc dù chỉ là một tuần nhưng giờ đây Hoàng Quân cảm thấy dường như không thể thiếu đi cô gái này bên cạnh. Trông họ còn thân hơn hồi năm lớp 10. Nhờ Kim Hạnh nên Hoàng Quân có vẻ đã thay đổi khá nhiều, quên đi chuyện không vui, rồi lại cười nhiều hơn một chút… đến Khôi Phong thấy cũng ít nhiều ngạc nhiên.
Giờ ra chơi. Kim Hạnh rủ Thiên Ánh với Minh An xuống cănteen. Nhưng Thiên Ánh lại bảo hai người họ đi trước, cô muốn đi tìm chỗ nào hít thở không khi tí cho thoải mái cái đã.
Minh An hiểu ý Thiên Ánh nên đồng ý rồi cùng Kim Hạnh đi xuống trước. Trước khi đi Kim Hạnh còn chỉ Thiên Ánh đi đường nào mà ít bị chú ý nhất nữa.
Trên đường đến cănteen dành cho khu T S. Điện thoại Minh An báo tin nhắn mới nhưng không phải là 1 mà là 2 message cùng một lúc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!