Bộp… bộp… bộp…
Tiếng bóng rổ đập đều xuống sàn nhà thể thao bằng gỗ. Lúc này nhà thi đấu chẳng còn ai sau buổi học thể dục. Nhưng chỉ còn một bóng người ở lại…Cô gái mạnh mẽ đầy sức sống ẩn mình trong dáng dấp một hot boy –Minh An.
Thiên An ở lại tập môn bóng rổ mà cô yêu thích.
Hôm nay thử sức, cô đã chứng tỏ thực lực của mình để Hoàng Quân công nhận và cho cô vào đội bóng rổ của khối 11 mà trong đó đa số là thành viên của 11F1. Điều này chắc có lẽ cũng là dĩ nhiên thôi, vì Thiên An đã nổ lực hết mình với sức lực của một đứa con gái mà vất vả đánh bại biết bao đứa con trai mà. Tuy nhiên do điều kiện về chiều cao khiêm tốn xấp xỉ 1m70 ( dù đã mang dày độn) nhưng vẫn thuộc dạng thấp nhất đội bóng nên đã được đội trưởng Hoàng Quân chiếu cố cho vào vị trí Hậu vệ.
Cũng chẳng sao, dù gì cô thấy vị trí này cũng rất hợp với biệt tài dẫn bóng và ghi điểm từ xa của mình.
Thiên An ở lại giờ này không chỉ vì mục đích ham thú bóng rỗ mà còn là vì sẵn chờ Thiên Ánh trong lúc rảnh rỗi.
Khi nãy lúc học xong thì Thiên Ánh nhận được điện thoại của chú Sơn. Ông chú đó nói rằng cần bàn bạc gì đó về việc phát triển sự nghiệp thần tượng của hai chị em cô. Thiên An để Thiên Ánh tới một mình vì nghĩ có cô cũng chẳng giúp ích gì nhiều chỉ cần chị cô xem xét quyết định là được rồi, còn mình thì cứ tha hồ ở lại đây chơi bóng cho khỏe.
Với lại dù gì từ khi kí hợp đồng với V
-Star Thiên Ánh và Thiên An cũng được miễn bớt việc phục vụ chỉ cần tới chơi nhạc vào cuối tuần là được. Tiền lương vẫn ưu tiên như cũ, đủ ăn đủ mặc. Thời gian cũng thư thả hơn, không phải vất vả vừa học vừa kiếm tiền như hồi trước khi tới đây.
Vừa suy nghĩ, Thiên An vừa nhảy lên chơi một cú úp rổ ngoạn mục. Tuyệt!
Đồng thời trong lúc đó, cánh cửa nhà thi đấu cũng vừa mở ra. Cú úp rổ của cô được hai chàng trai mở cánh cửa ấy hết sức ngạc nhiên.
Khánh nam và Huy Vũ tròn mắt trước chàng trai có cú úp rổ mạnh mẽ đó. Vẽ mặt cậu ta kết hợp với khung cảnh tạo nên một bức tranh thể thao sinh động trần đầy sinh lực.
Nghe tiếng động Thiên An quay ngược ra coi thử ai còn đến vào giờ này.
Xoẹt đùng… đùng…
6 con ngươi nhìn nhau không chớp! Ngạc nhiên thật!
V
-Star. Phòng Tổng phụ trách.
- Thiên Ánh, cháu nghĩ sao? –Dùng điều khiển bấm nút dừng đoạn video mình vừa coi. Chú Sơn đưa mắt nhìn cô gái ngồi bên cạnh mình đang ra điều suy tư sau khi chăm chú xem đoạn video vừa rồi, biểu sắc cô thật khó đoán biết.
- Chú định lấy Video này để làm MV đầu tay cho tụi cháu à?
- Ừ! Nhưng chỉ làm kịch bản thôi, chú định quay lại Video một cách đàng hoàng để tạo ấn tượng tốt cho hình ảnh của hai đứa trước khán giả.
- Cũng phải, dù gì trong video này cũng có hình Thiên An nếu cứ trực tiếp đưa ra thì chắc sẽ có chuyện mất.
- Chú cũng nghĩ thế! Vậy cháu sẽ quay chứ? MV đầu tay ình ấy dù gì chú thấy bài hát của cháu cũng rất lạ và hay chắc có lẽ sẽ thu hút được sự chú ý của khán giả. Nhưng… ai đã sáng tác bài này thế?
- Ưm… cháu cũng không biết nữa! – Thiên Ánh hơi bâng khuâng, câu hỏi này cô cũng chưa từng nghĩ đến… có khi nào là của người bí ẩn mà cô đang tìm kiếm không?? Không chắc lắm…
-Chừng nào ta bắt đầu ạ? –Thiên Ánh nhanh chóng đổi chủ đề.
- Tuần sau được không? Chú sẽ sắp xếp một đoàn ekip tốt.
- Cũng được ạ, dù gì lúc đó bọn cháu cũng vừa thi khảo sát xong.
- Ok! Quyết định vậy nhé!
- Nhưng… chú Sơn này! Cái Video này… cháu nghĩ chú nên cất cẩn thận.
- Chú biết, yên tâm chú đã sắp xếp hết rồi cháu đừng lo!
Thiên Ánh gật đầu. Hy vọng là vậy! Nếu bí mật này lộ ra, không biết rồi Thiên An sẽ ra sao… cô rất lo sợ. Nhưng nếu chú Sơn đã nói vậy thì chắc không sao đâu. Cô sẽ tin!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!