Chương 44: Thể thao(2)

- TRÁNH RA!!!

RẦM… Bộp…bộp…bộp……………

Đi sau tiếng hét thất thanh là vang lên tiếng va đập khủng khiếp của cái gì đó… cái gì??...!! Là Một trái bóng chuyền ư?? Tiếng bộp bộp của trái bóng sau khi va đập thì rơi xuống nảy lên theo trọng lực và cuối cùng là lăn một đường dài dưới đất…

Nhìn lại lúc nãy…

Với cái giác quan nhạy bén của mình Thiên Ánh nhận ra có một cái gì đó đang lao về phía mình với một lực rất lớn… cô nhanh chóng theo phản xạ một tay đẩy Kim Hạnh sang một bên, tay còn lại thì dồn nhanh lực vào khuỷu tay đưa ra trước chặn vật đang muốn phóng vào mặt mình và lấy đà hất vật đó sang một bên với lực tương đối làm nó chuyển hướng đập ngay vào tường rồi rơi xuống.

Mọi chuyện xảy ra nhanh đến nổi mà mọi ngươi xung quanh không biết chuyện gì đã xảy ra nữa…

- Thiên Ánh, Thiên Ánh, cậu có sao không?? –Sau khi vượt qua mối nguy hiểm tức thời, Kim Hạnh ngồi dậy tới chỗ Thiên Ánh lo lắng hỏi han.

Lúc này, từ xa cả Thiên An và Hoàng Quân đang chơi bóng rổ cũng bị ảnh hưởng bởi âm thanh sự việc mà giật mình ngơ ngác. Ngay lập tức Thiên An lao nhanh đến chỗ Thiên Ánh nơi khán đài:

- Chị… à Ánh Ánh! Có làm sao không? Chuyện gì xảy ra vậy? –Thiên An hỏi với giọng gấp gáp đầy lo lắng mà xém nữa gọi nhầm cách xưng hô.

Theo sau Thiên An, Hoàng Quân với cả đội bóng rổ nam sinh 11F1 cũng có mặt.

-Không sao! – Đáp lại những câu hỏi là một giọng nói tỉnh bơ, âm điệu tỏ vẻ như chẳng có gì xảy ra. Thiên Ánh đứng dậy phủi người rồi đưa đôi mắt nhìn về trái bóng chuyền bằng da nhựa cứng đã lăn tới dưới chân cô. Thiên Ánh xoay người nhìn lên vết nứt vừa mới tạo thành ở trên tường rồi ngay lập tức quay đầu lại nhìn về hướng đối diện…

Nơi đó, một đám nữ sinh đang đứng tụm lại một chỗ có vẻ sợ sệt như mình vừa làm chuyện xấu. Rồi họ càng tỏ ra lo sợ hơn khi nhìn thấy tia mắt sắc xảo của nạn nhân đang lia về phía mình… Nhưng đâu tưởng vậy là xong, cô gái dẫn đầu của đám nữ sinh đó hình như vẫn bình thản. Cô gái dù hơi sợ điều gì đó nhưng đã cố bỏ qua nổi sợ của ánh mắt kia nhìn mình, cô bước chân tới chỗ Thiên Ánh.

Trong nhà thể thao dồn hết ánh mắt chú ý ngay đến cô. Đó chẳng phải là Hotgirls số 1 của Học viện Star Idol – Đàn chị lớp 12F1 Trần Lyly hay sao?

- Hay, hay lắm! Có thể đỡ được quả này của tôi coi như cô cũng không tầm thường – Giọng cười nghe phần gian trá của Lyly khiến 7 nữ sinh còn lại của lớp 11F1 thoát khỏi sự rụt rè bình thường vốn có mà đồng loạt đứng dậy.

Những cái nhìn gay gắt hướng thẳng đến Lyly, nhưng dường như cô ả chẳng tỏ ra ảnh hưởng gì. Đi theo sau cô, có đến thêm khoảng 10 nữ sinh lớp 12F1, chỉ vừa mới đây thôi còn tỏ vẻ sợ sệt nhưng giờ lại hống hách kéo theo kẻ dẫn đầu.

- Lyly, chị làm vậy là ý gì? –Một nữ sinh mạnh miệng kêu lên

- Phải đó, dám tấn công thành viên 11F1 có phải chị muốn gây sự không? – Lần này, không riêng chỉ 1 nữ sinh mà còn có nam sinh tiếp lời.

- Ái chà! Lần đầu tiên thấy nam sinh và nữ sinh của cái lớp 11 vốn "trọng nam khinh nữ" lại vì một học sinh mới mà dám kết hợp to tiếng với đàn chị đấy –Lyly nói cái giọng đầy châm chọt.

Nhưng có lẽ nhờ câu nói này của cô mà tự nhiên là cả nam lẫn nữ của 11F1 ngớ người nhìn nhau. Phải, đây là lần đầu tiên họ cảm thấy giữa họ có một cái gì đó… liên kết. Trong khối 11 chỉ riêng cái lớp đặc biệt này là không sợ đối đầu với đàn anh đàn chị 12. Bởi vì họ là cái lớp 11 đặc biệt, đã từng dưới sự dẫn dắt hà khắc cùng với cái Luật ác nghiệt của Lớp trưởng Hoàng Quân mà vượt mặt khối 12 đứng đầu tất cả mọi mặt từ thành tích học tập, Thể thao hay thứ hạng Idol ( Không tính đến Hoàng Quân hay một số học sinh chỉ là con cái của nghệ sĩ không phải hot teen, còn lại đều nằm trong hot20)

- Chắc chị chưa biết điều này nhỉ? Trong Luật của lớp 11F1 đã có ghi chú rõ dù trong lớp có đấu đá hay phân biệt gì nhưng vẫn luôn đoàn kết tự tin trước những đối thủ trong Học viện Star Idol. –Một giọng nam vang lên, là Quốc Thái. Đúng là quân sự của lớp có khác toàn nói những câu thuyết phục lòng người.

Nhưng cái lạ ở đây là cái ghi chú này hình như cả lớp chưa bao giờ nghe từ Luật. Nó có từ khi nào vậy chứ?! Mọi người xì xào nói nhỏ với nhau.

- Mặc kệ mấy người làm gì? Mục đích của tôi không phải là rảnh rỗi nghe giảng ba cái Luật nhảm nhí đó đâu?

- Vậy cô muốn gì? Thách đấu? –Im lặng từ nãy giờ, đến lúc này Hoàng Quân mới đột ngột lên tiếng.

- Đúng là Hoàng Quân có khác, đúng vậy đó! Tôi muốn thách đấu bóng chuyền nữ với lớp cậu. Rõ ràng lần trước chúng ta chỉ hòa nên coi như lớp tôi chưa hoàn toàn thua lớp cậu đâu.

- Hay đây! Lớp cô đã vốn thua thảm hại rồi, nên lần trước với môn bóng chuyền lớp tôi mới nhường cho hòa giờ lại dám thách đấu. Đúng là gan không nhỏ. Được thôi, tôi chấp nhận.

- Hoàng Quân, tôi biết trước cậu sẽ chấp nhận rồi. Nhưng kẻ mà tôi muốn thách đấu chủ yếu chính là con nhỏ kia kìa! Sao? Cô có dám không? –Lyly nói tay chỉ về phía mặt Thiên Ánh, hỏi giọng thách thức. Thấy đối phương có vẻ đang suy nghĩ điều gì Lyly lại tiếp tục dùng điệu khiêu khích – A! Hay là Thần tượng mới của Star Idol chúng ta là kẻ nhát ké, sợ người ta thấy mình thua nhục quá nên không dám đấu.

- Hứ! Ánh Ánh còn chưa trả lời, bà chị đừng có hống hách . Không biết ai thua rồi nhục hơn ai đâu?! –Thiên An bất bình lên tiếng. Dám khinh thường chị của cô, Trần Lyly đúng là ăn gan trời rồi!

- Được. Tôi sẽ đấu. –Cầm trái bóng dưới chân mình lên. Thiên Ánh gật đầu quả quyết.

……………………………………..

Hai bên chuẩn bị người thi đấu 2 chọi 2, và vì thời gian tự học cũng gần hết nên chỉ đấu 1 trận duy nhất quyết định thắng thua.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!