Chương 37: Cảm xúc (2)... cảm ơn vì đã giúp em!

Ngày hôm sau.

//Tại phòng ăn//

Thiên Ánh và Thiên An đang ăn sáng sau khi tập gym.

Thì đột nhiên cô Vân và đi theo sau là có cả sự xuất hiện của Khôi Phong nữa. Thông báo mới từ chú Sơn vừa nhắn: Buổi catting được tổ chức sớm hơn dự định một ngày nên từ chủ nhật chuyển lại ngay thành ngày thứ 7 tức là ngày mai.

Vậy là hôm nay cả hai phải đốc thúc tập luyện nhanh chóng thì mới kịp tiến độ. Cũng may là tất cả cái cơ bản và cần thiết thì cô Vân đã chỉ bảo tận tình rồi nên chắc mọi vấn đề chỉ cần ôn luyện lại là sẽ Ok thôi.

Khôi Phong vừa lúc Thiên Ánh uống ly nước tráng miệng sau bữa ăn thì cũng liên lôi cô đi luôn. Nhưng nói 'lôi' thì hơi quá chứ chỉ là... anh vừa nhìn cô và nói hai chữ:

-Nhanh lên!

- Là Thiên Ánh cũng hiểu ý đứng lên mà ngoan ngoãn đi theo anh về hướng phòng tập rồi.

Thiên An thì nhìn có cảm giác hơi khó chịu với Khôi Phong một tí. Cô không biết tại sao, chắc tại cái 'thái độ' gì đó của anh... nhưng dù sao cũng chẳng quan tâm đến kẻ NO.1 đó miễn sao anh ta có thể giúp được chị cô là được.

Sau đó, Thiên An cũng đi theo cô Vân để ôn lại vài vấn đề đã được tập luyện trong thời gian qua.

Thiên Ánh và Khôi Phong bước về hướng phòng tập nhưng không hẳn là đến phòng tập. Đi ngang qua phòng tập trước sự ngạc nhiên của Thiên Ánh... rồi Khôi Phong dừng lại trước căn phòng bên cạnh. Mở cửa đi vào.

Có một sự ngạc nhiên. Căn phòng lạ được bày trí như một rạp chiếu film mini với những tấm màn lớn che kín ánh sáng từ cửa sổ, màn hình chiếu lớn chính giữa, khoảng gần 10 cái ghế được đặt sau cái máy chiếu và bộ máy điều khiển.

- Senpai! Tại sao lại... ?!

-Thiên Ánh đang định cất tiếng hỏi để chấm dứt sự ngạc nhiên của mình từ nãy giờ. Không phải cô còn phải tập luyện sao? Tự nhiên lại vào đây, bộ còn dư thời gian rãnh rỗi à?

- Xem film. Ngồi xuống đi! Đừng hỏi nhiều...

-Khôi Phong trả lời khi câu hỏi còn chưa nói xong chỉ với những câu không chủ ngữ.

- Hả?!...

-Thiên Ánh vẫn ngạc nhiên nhưng cũng ngồi đại vào cái ghế sau lưng mình...

Chậc! Vậy thì để cô xem thử... "trò" của Khôi Phong là gì, có ích cho cô không nhỉ? Mong thật đấy...

- Bài tập giúp cô đấy

-Khôi Phong vừa nói tiếp vừa tới chỗ bộ máy điều khiển, lấy một cuốn băng đã được chuẩn bị từ trước bỏ vào máy, chỉnh sửa vài nút, rồi lấy remote bật lên và cuối cùng là tới chỗ cái ghế cạnh Thiên Ánh ngồi xuống.

Màn hình bật lên. Bộ film đầu tiên "GOD know smile"

-Thiên Ánh nhận ra đây là bộ film hài đã được giải osca hay nhất năm vừa qua. Và đương nhiên là cô cũng bị Thiên An rủ rê coi rồi.

Hết bộ film dài hơn hai tiếng. Mất nguyên một buổi sáng. Kết quả: Gương mặt Thiên Ánh và của cả Khôi Phong luôn... vẫn rất tỉnh!

Chắc trên thế giới này chưa ai xem bộ film này dù là chục lần cũng không TỈNH như hai cục đá này đâu.

- Cô bị cắt mất dây thần kinh cười rồi à?

-Khôi Phong cất tiếng trước. Có lẽ lý do của anh một phần là nãy giờ chỉ lo quan sát nét mặt của Thiên Ánh nên không tập trung vào bộ film ấy.

- Senpai cũng đâu có cười!?

-Thiên Ánh hỏi ngược

- Tôi coi rồi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!