Rầm! Thiên Ánh mới vào phòng đã vào ngay phòng tắm đóng cửa lại, chẳng thèm để ý đến Thiên An đã ngồi trên dường chờ cô nãy giờ.
Rửa mặt thật tỉnh táo! Thiên Ánh nhìn mình trong gương... Cảm xúc?!? Mọi thứ sẽ trở nên rất rắc rối khi sống trong xã hội này mà không có cảm xúc.
Mọi sự việc, câu nói, hình ảnh từ quá khứ đến hiện tại lại tràn vào tâm trí cô:
'Hội trưởng làm việc nghiêm khắc và đáng sợ quá! Cô ấy trở giống như vô cảm ấy!'
-Những học sinh ở trường cũ sợ cô;
'Bạn ấy lúc nào cũng chưng bộ mặt thờ ơ đó ra! khó bắt chuyện quá! thật nhàm chán!'
-Những học sinh ở học viện nhìn cô;
'Nếu không cháu sẽ chẳng bao giờ trở thành một thần tượng được đâu!'
- Và giờ những lời nói của cô Vân lại văng vẳng trong tâm trí cô.
- Chị ơi! Chị!
-Thiên An đứng ngoài gõ cửa với giọng lo lắng
Cạch! Thiên Ánh mở cửa ra:
- Em đứng đây làm gì vậy Tiểu An?
-Thiên Ánh tỏ ra như bình thường
- Chị! Chị không sao chứ? Có chuyện gì sao?
-Thiên An cuống quých hỏi.
- Không! Không có gì đâu!
-Thiên Ánh khẽ lắc đầu, rồi cô đi tới giường ngồi xuống thần người.
- Thật sao??
-Thiên An bán nghi, nhìn nét mặt của Thiên Ánh.
- Ưmh... chị...
-Thiên Ánh mím chặt môi, rồi cô bất ngờ ngước lên nhìn thẳng Thiên An
-Tiểu An! Chị muốn...
- Có chuyện gì chị cứ nói đi!
-Thiên An tiến lại giường, ngồi cạnh Thiên Ánh, cô biết chắc chắn chị cô đang có chuyện gì đó.
- Từ khi nào... chị đã trở thành con búp bê vô cảm vậy??
- Hửm?!? Vô cảm?!
-Thiên An đưa giọng ngạc nhiên! chẳng lẽ... im lặng một lúc Thiên An bắt đầu cất tiếng
- Chị... có nhớ ba năm trước không? Chính là bắt đầu từ đó...!!
Thiên Ánh đưa mắt vô lạc, cô nhớ...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!