Bước ra từ phòng của chú Sơn. Thiên Ánh và Thiên An cảm thấy thoải mái và rất vui, mọi chuyện tốt đẹp cả rồi.
Vậy tiếp theo cả hai phải làm gì? Việc này thì cũng chưa biết... vì lúc nãy chú Sơn dặn tối nay tới Momizi thì mới nói...
- Aaaaa!!! – Tiếng kêu thất thanh của một cô gái vang lên. Thân hình cô như sắp không thể cân bằng được trên bậc cầu thang đi xuống. Đương nhiên tình cảnh 'hiểm khó' này nhìn cũng suy ra là... sắp có một cú va chạm với đất khá nguy hiểm. Và... cô gái đó đã loạng choạng mà ngã nhào xuống...
Đúng lúc đó thì Thiên Ánh và Thiên An cũng đang đi hướng ngang qua hành lang cầu thang đó và... thấy được "Vật thể lạ" đang ngã nhào xuống với cú ngã có 102... nguy hiểm!
Thiên An đẩy Thiên Ánh sang một bên và nhanh chóng đưa tay ra đỡ cô gái mà được gọi là "vật thể lạ" đó.
Cách đỡ này tưởng tượng tựa như là tình cảnh... "Hoàng Tử đỡ Công chúa"....
4 mắt chạm nhau
*Xoẹt…
Đùng…
... đùng*
Như có sấm chớp chạy qua thân hình cô gái đó khi nhìn thấy Minh An.... 1 giây... 2 giây... 3giây....
- Không sao chứ? – Thiên An quan tâm hỏi. Thiên Ánh nhận ra đây là cô gái dẫn chương sáng nay... No.5_Quỳnh Trâm.
- Ơ…À…kh... không... sao... – Qua vài giây Quỳnh Trâm mới trở lại trạng thái bình thường. Giật mình đứng thẳng người lên... cô ngượng nghịu...
- Lần sau nhớ cẩn thận! – Nói xong Thiên An đinh quay lại với Thiên Ánh.
-... Đợi một chút... Minh... Minh An – Quỳnh Trâm nhanh chóng kéo Thiên An lại, làm cô ngạc nhiên...
Sao cô gái này biết tên nhỉ? Câu hỏi ngu ngơ nhất hiện trong đầu của Thiên An. Cô gái này là Fan sao? Không phải...à, nhớ rồi. Lục lọi cái đầu óc đãng trí của mình Thiên An cuối cùng cũng nhận ra... Cô gái ấy chính là cô MC hồi sáng liên tục quay Thiên An bằng những câu hỏi ''khó nuốt''.
- Cho mình xin số điện thoại của bạn được không –Quỳnh Trâm nở nụ cười quyến rũ nhìn Minh An
- Chuyện này…chi vậy? –Thiên An có vẻ khó xử.
- À... để sau này có gì mình sẽ cảm ơn vì hôm nay bạn đã cứu mình...–Tiếp tục nụ cười đó với Minh An. Cô không tin là chàng trai này có thể qua được nụ cười "sát trai" của cô.
- 010******0 – Thiên An đọc số mình cho Quỳnh Trâm nghe. Nghĩ đi tính lại dù sao Quỳnh Trâm cũng là thần tượng nổi tiếng nếu từ chối sẽ không hay với lại sau này có gì nhờ vả chắc cũng ổn.
- Cảm ơn nha! Mình sẽ liên lạc với bạn sau... –Quỳnh Trâm nháy mắt với Thiên An.
Nhưng Thiên An lại nhanh chóng quay lưng đi cùng Thiên Ánh để lại Quỳnh Trâm đứng đó khẽ cười.
Rồi... Quỳnh Trâm cuối xuống nhìn dưới chân mình. Đáng lẽ hoàn cảnh này cô sẽ trách đôi giày hàng hiệu mới mua hôm qua vì bị trật gót mà khiến cô ngã xém chết... nhưng nhờ nó Quỳnh Trâm đã gặp được ... Hoàng tử rồi!
- Nổi da gà –Thiên An ôm lấy hai tay mình, cô nhớ lại đoạn khi nãy... Quỳnh Trâm nháy mắt với mình, sao thấy ''ớn'' thế không biết!.
- Chị thấy hình như cô gái đó trúng "Tiếng sét ái tình" của ... Minh An rồi! – Thiên Ánh mỉm cười bổng lên tiếng trêu đùa. Cô thừa biết ánh mắt đó là gì... tán trai cũng siêu quá chứ!
- Nói bậy, làm gì có! – Thiên An lập tức phủ nhận. Thiên Ánh từ khi nào lại thích đùa giỡn như vậy? Nhưng mà khả năng đó... cũng có thể lắm với một Hotboy Minh An như cô bây giờ.
- Có nên ... chúc mừng Hotboy không?! – Thiên Ánh môi hơi cong lên. Nói xong cô đi luôn không chú ý đến sắc mặt ai kia đang ửng đỏ hai má rồi chuyển sang tím ngắt vì tức giận.
- Em không phải là Les!
Tối! Thiên Ánh và Thiên An đến Momizi để biểu diễn như hàng tuần.
Bước vào quán, tự nhiên cả hai nhìn những người khách đang mong chờ bài biểu diễn của họ tối nay... đông hơn thì phải.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!