Chương 3: Rung động

///Hội trường Trường trung học Sakura///

-KARIN... KARIN... KARIN... Aaaaaaaaaaaa!!!!!!!!

- Tiếng họ hét của những học sinh gọi to tên của cô bé trên sân khấu vừa kết thúc xong màn biểu diễn với cây piano tuyệt vời. Họ như phát cuồng trước cô. Thiên Ánh cuối chào bằng nụ cười rạng rỡ và nhận một vài bó hoa tươi từ những học sinh hâm mộ cô, thật sự thì chính cô cũng cảm thấy tự hào về bài biểu diễn của mình.

-Karin! Của em nèk... em vất vả rồi

- Một lon nước ép chìa ra trước mặt Thiên Ánh khi cô vừa bước vào sau cánh gà. Thật đúng lúc cô đang mệt vì khát.

-Vị táo... Kaido, cảm ơn anh

- Thiên Ánh vui vẻ đón lon nước từ anh chàng hội trưởng với hương vị mà cô yêu thích... Táo

- Em đâu có vất vả, được biểu diễn như vậy em rất vui nữa là đằng khác đó!

-Anh biết rồi cô bé, nào! đưa đây anh cầm bớt cho

- Kaido giúp Thiên Ánh cầm bớt những bó hoa trên tay cô. Anh biết Thiên Ánh là như vậy, hồi giờ cô phải giấu mặt nấp sau bóng của Thiên An mà biểu diễn nay có thể đường đường chính chính mà đứng trên sân khấu thì cô phải cố gắng cho dù có vất vả cũng không sao.

-Cảm ơn anh...

-Lại cảm ơn, sao em cứ khách sáo với anh hoài vậy? Bộ chúng ta xa lạ lắm sao?

-Em không có ý đó đâu, tại em quen miệng rồi thôi mà... hìhì! Anh đừng trách em nha!

- Thiên Ánh cười hiền vội phân bua. Vẻ mặt đáng yêu của cô lúc này quả thật làm Kaido bật cười và quả thật cũng có thể làm trái tim anh rung động.

-Ngốc! Sao anh lại trách em được chứ...

- Đúng vậy, làm sao Kaido anh có thể trách một cô bé đáng yêu như Thiên Ánh được chứ... cho dù cô có làm bất kì chuyện gì thì anh cũng mãi không bao giờ trách người con gái này. Người con gái mà anh thích với cái tình yêu đơn phương không biết đến khi nào mới có thể thổ lộ.

Thiên Ánh đem những bó hoa tới câu lạc bộ âm nhạc rồi cùng Kaido đi lên phòng hội học sinh để chuẩn bị cho cuộc họp hội học sinh chiều nay. Cả hai vừa đi vừa nói chuyện rất vui vẻ làm những học sinh trên hành lang phải ngoái nhìn. Hội trưởng đẹp trai và nữ hội phó hội học sinh xinh đẹp

- Hai người họ quả thật rất xứng đôi làm người ta thấy ghen tị.

/// Thành phố Hồ Chí Minh

- Việt Nam///

Thiên An đang nằm dài trên giường vì chán nên cứ lăn qua lăn lại. Ba của cô không biết đã đi đâu mất rồi, cô lại không biết đường xá gì ở đây nên chỉ còn cách ở lại khách sạn chờ ba cô về sẽ dẫn đi chơi. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ để tự trấn an mình thôi chứ cô cái tính hiếu động muốn khám phá nơi này đang nổi lồng lộn trong lòng cô đây.

Đột nhiên cô nghĩ tới cú điện thoại của Ba lúc nãy trên miệng cười một nụ cười

Lâu rồi không gặp Nhà khảo cổ Hàn Nhân, lâu nay vẫn khỏe chứ???

- Một người đàn ông ngồi đối diện với ông Hàn Nhân hỏi, người đó chính là bạn thân của ông Hàn Nhân ông Minh Trí

-Nếu tôi không khỏe thì còn ngồi đây nói chuyện với cậu à? – Ông Hàn Nhân trả lời với giọng đùa đùa, lâu rồi ông chưa gặp lại người chiến hữu này mà.

-Về đây để tìm kho báu à??

-Kho báu cái gì chứ! Tôi đi tìm một di vật cổ của người thời xưa thôi.

-Nếu kiếm được tiền nhớ chia cho tôi một ít nha! – Ông Mình Trí dở giọng đùa giỡn

-Tôi biết rồi. Cậu đúng thật là......

- Ông Hàn Nhân chưa nói hết câu thì từ ngoài cửa một cậu con trai khoảng chừng 15,16 tuổi gì đó bước vào với khuôn mặt tức giận:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!