Làm đúng theo dự định.
Sáng hôm sau, Thiên Ánh và Thiên An gửi đơn xin nghỉ một buổi.
Mà phải mệt một cái là Học viện này về mấy cái vụ xin nghỉ học hay nghỉ phép gì đó rườm rà thiệt đó. Lí do này nọ, làm cả hai phải mất cả đóng thời gian mới xin được. Và cũng vì vụ rắc rối này mà Thiên An cũng chẳng kịp có thời gian về kí túc xá thay đồ. Thôi đã giả trai thì giả cho hết luôn vậy. Ông chú kì quái đó mà hỏi thì giải thích là được thôi chứ mấy.
Thiên Ánh và Thiên An cuối cùng cũng đã đến nơi trong bộ đồng phục học sinh.
Dòng chữ "Công Ty Giải Trí V
-STAR" được in to đùng kiểu cách đầy ấn tượng trên tòa nhà cao tầng. Phải công nhận tòa nhà này không thua gì tòa nhà của Woorise bên Nhật. Nhìn cao đến tận trời xanh luôn chứ ít.
Không đứng ngoài ngạc nhiên quá nhiều, cả hai đi thẳng vào trong thì cũng có một cô rất trẻ mặc đồ công sở đến hỏi:
- Hai em có phải là người mà anh Sơn mời tới?
- Dạ –Thiên An lễ phép nói
- À, bây giờ anh ấy đang có việc ở phòng tập P1. Có gì các em cứ lên tầng 18 quẹo phải là thấy liền à! – Cô nhân viên mỉm cười hướng dẫn tận tình cho 'em trai' trước mặt.
- Cảm ơn chị! – Thiên An nói rồi tặng nụ cười miễn phí cho chị nhân viên khiến chị ấy khá…rung rinh.
Nói xong thì Thiên Ánh và Thiên An đi đến chỗ thang máy.
- Ước gì được quay về tuổi 17... thì tốt biết mấy!! – Chị nhân viên nhìn bóng Thiên An đi xa rồi thì lẩm bẩm luyến tiếc.
Phòng tập P1, tầng 18.
Hai chàng trai đang đứng trên một cái bậc cao như sân khấu nhỏ, xung quanh là vài dụng cụ âm nhạc. Một người cầm cây Ghita điện màu đen có bề mặt thủy tinh trong suốt, chỉnh xong dây cót anh chàng đó giơ tay ra hiệu sẵn sàng cho bạn của mình. Anh chàng còn lại nhận hiệu cũng bắt đầu quay mặt xuống dưới nhìn người đàn ông trẻ đứng trước mặt làm khán giả.
Bắt đầu song ca sau khi một đoạn dạo nhạc ghita đầy âm cảm vang lên...
Hãy để những kĩ niệm lặng lẽ trôi cùng nổi niềm
Hãy để anh giữ riêng anh con tim vẫn yêu em thôi
Đến nơi bình yên đi
Em sống vui thật mau đi
Đừng ngoảnh nếu những kí ức chúng ta giữ lại em
Hãy để những tháng ngày nồng ấm xưa kia anh cần
Cần để anh nhớ có lúc em đã mãi yêu anh thôi
Thế nhân đổi thay ai đâu ai biết được ngày mai
Chỉ là anh tiếc nuối nhũng khoảnh khắc của khi xưa
Khi anh còn yêu em.
Và cũng trong khi đó, Thiên Ánh và Thiên An vừa mới tìm ngay được căn phòng to nhất nằm bên phải cửa thang máy. Định vào nhưng nghe tiếng nhạc và tiếng hát vang trong phòng... sợ làm phiền nên đành đứng ngoài sẵn tiện thưởng thức xem thử.
Hai giọng hát nam khàn ấm lúc trầm lúc vang hòa cùng tiếng Ghita như một bản Pop làm lay động bất cứ tim ai nghe được. Có thể nói... rất tuyệt.
Tiếng nhạc kết thúc được một lúc với một tiếng vỗ tay, Thiên Ánh mới đành mạo muội gõ cửa...
- Cốc... cốc...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!