Thiên An trở về Kí túc xá. Cô đứng trước cửa phòng 109 tra chìa khóa mở cửa phòng nhưng lại không thấy khóa, cô nghĩ chắc là Thiên Ánh đã đi làm về rồi.
Cạch. Nhẹ nhàng xoay nắm cửa, đèn trong phòng vẫn bật. Thiên Ánh đang ngồi chăm chú nhẫm mấy công thức toán học trên cái bàn nhỏ giữa phòng.
- Chị!
-Thiên An khẽ gọi
- Về rồi à, em đi đâu vậy?!
-Thiên Ánh hỏi giọng đều đều.
- Em ra ngoài hít thở không khí...
-Bước lại gần Thiên Ánh ngồi xuống bên cạnh Thiên An đưa đầu tựa lên vai chị mình giọng khe khẽ
-Chị à...
- Hửm?...
- mắt vẫn không rời khỏi cuốn sách Thiên Ánh ngồi thẳng lên một chút như để Thiên An tựa thoải mái hơn một chút.
- Em... em sẽ mạnh mẽ trở lại!... Mấy ngày nay em thấy mình thật ngốc, không cớ gì chỉ vì một phút xao lòng khi gặp lại anh ta mà em quên mất MỤC ĐÍCH của mình...............
- Tiểu An của chị có vẻ đã nghĩ thông rồi nhỉ?!
-Thiên Ánh gấp quyển sách lại nhẹ nhàng nói như luôn hiểu thấu được đứa em gái này -... Phải, hãy mạnh mẽ để chứng tỏ cho anh ta thấy em có thể làm được những gì mà em đã tự hứa với lòng mình 3 năm trước ... Không có Vương Khánh Nam em vẫn sống tốt... và làm cho anh ta phải hối hận vì những gì anh ta đã làm với em!
Thiên An ngồi lên nhìn vào ánh mắt ấm áp của Thiên Ánh mà mỉm cười
-Dạ... em biết rồi!
- Được rồi, đi ngủ thôi! Ngày mai chúng ta còn phải chuẩn bị biểu diễn ở Momizi nữa đấy...
- A, đúng rồi... Momizi! Mấy ngày em không đi làm không biết phải nói sao với cô Chi đây.
- Việc đó thì... biết em như vậy nên chị đã xin cô Chi cho em nghỉ phép rồi nhưng mà bù lại tối mai hai chúng ta nhất định phải biểu diễn thật tốt
-Thiên Ánh vừa nói vừa bỏ những quyển sách gọn gàng lên kệ. Thật tình, không biết nếu như không có cô sắp xếp chu đáo mọi việc thì Thiên An phải làm sao đây?! -À... còn nữa hôm nay cô chủ nhiệm có gọi chị nói sáng mai hai chúng ta phải lên phòng Thầy Hiệu trưởng đó!
- Ủa? Chi vậy chị?!
- Chị không biết, nhưng mà em đi ngủ sớm đi coi chừng sáng mai không dậy được nữa bây giờ
-Thiên Ánh nhún vai.
Thiên An uể oải trèo lên giường, vậy là ngày mai cô lại không được ngủ thoải mái nữa rồi. Chán thiệt!
Sáng hôm sau.
Đứng trước cánh cửa lớn với cái biển bên trên ' Phòng Hiệu trưởng' , Thiên Ánh gõ nhẹ lên cửa "Cốc... cốc..."
- Vào đi!
-Bên trong vọng ra tiếng gọi Thiên Ánh và Thiên An vào. Thiên Ánh đẩy cửa, Thiên An bước theo sau.
Lễ khai giảng hôm bữa lúc thầy Hiệu trưởng phát biểu hai cô đang trong phòng chuẩn bị nên đây là lần đầu tiên cả hai được 'diện kiến' vị Hiệu trưởng đáng kính sáng lập ra Học viện nổi tiếng này. Dưới cái gọng kính lão là đôi mắt đen hiền từ đầy vết chân chim khóe mắt của một vị thầy đã trải qua bao nhiêu năm sương gió với mái tóc bạc.
Thầy đẩy gọng kính nhìn hai cô học sinh trước mặt mời Thiên Ánh và Thiên An ngồi xuống hai cái ghế đẩu đã được chuẩn bị trước. Rồi với ánh nhìn vẻ hài lòng, thầy Hiệu trưởng ngồi thẳng lại ngẩng đầu cao lên một chút giọng ôn tồn:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!