Những ngày hôm sau buổi lễ Khai giảng, không khí trong Học viện Star Idol bỗng nhộn nhịp lên hẳn. Không chỉ vì bây giờ Bộ tứ Thần tượng đã có mặt đầy đủ sau mấy tháng hè mà còn là sự xuất hiện của những gương mặt mới.
Thiên Ánh và Thiên An đi trên hành lang để đến lớp, xung quanh hai người họ là sự bàn tán xôn xao không lúc nào ngưng đến tận khi vào lớp cũng vậy. Nhưng cái đáng nói ở đây là từ sau buổi biểu diễn 'Hotboy Minh An_11F1' mang một sát khí hơi bị đáng sợ bao quanh bản thân. Điều này khiến cho không chỉ các nam sinh mà còn là các nữ sinh của lớp Fan này không dám tiến lại gần. Người chịu được cái sát khí đó thì dĩ nhiên chỉ có Thiên Ánh lúc nào cũng bên cạnh Thiên An mà thôi.
Một người thờ ơ giờ lại có thêm một người lạnh lùng. Hai người như có sức ảnh hưởng rất lớn khiến cho không khí lớp cũng bị kéo xuống dù bên ngoài kia có rộn ràng thế nào bởi tiếng bàn tán của các fan không biết từ đâu lúc nào cũng bao vây kín lớp 11F1 vào đầu giờ hoặc sau mỗi tiết học. Nhưng dù sao thì cả Thiên Ánh và Thiên An cũng không hề để tâm nhất là trong tâm trạng lúc này của Thiên An.
Rồi cứ thế, Thiên An suốt ngày lẩn quẩn trên quãng đường từ Ký túc xá đến lớp và từ lớp về lại Ký túc xá. Ngay cả Mỹ Trang ra sức rủ đến Câu lạc bộ Âm nhạc cổ điển cũng không thèm. Công việc ở Momizi thì tạm nghỉ chỉ để cho Thiên Ánh đi làm một mình.
Ngày thứ 7. Sau khi tắm xong Thiên Ánh thay đồ rồi chuẩn bị mang giầy vào để đến Momizi. Nhìn vào phòng về phía Thiên An đang nằm trên giường trùm chăn kín mít từ trên xuống dưới.
- Chị đến Momizi đây, cơm chị để nấu sẵn để trên bàn ấy em ăn xong nhớ đi tắm rồi mới được ngủ đấy!
-Thiên Ánh nhẹ nhàng dặn dò, nhưng đáp lại cô vẫn chỉ là sự im lặng. Thở dài, cô nhẹ đóng cửa phòng lại rồi bước đi...
Hey! Thiên Ánh
-Đang lúi cúi pha cafe cho khách thì nghe Ngân gọi lại. Thiên Ánh ngước lên nhìn Ngân đang ngồi trên ghế xoay xoay tay cầm ly trà
-Em nói chị nghe coi, Thiên An mấy bữa nay bị sao vậy?
- Sao là sao hả chị? Thiên An có vấn đề gì đâu!
- Thiệt tình, em đừng nói kiểu vậy được không. Chị nghĩ em là chị nó thì phải biết chứ...
Thiên Ánh đột nhiên ngừng tay lại. Cô im lặng. Chị Ngân nói không sai, cô hiểu Thiên An đang như thế nào! Chỉ là cô muốn lúc này để Thiên An một mình mà suy nghĩ... có lẽ như vậy lại tốt hơn.
Thấy Thiên Ánh không nói gì, Ngân nhấp một ngụm trà rồi lại đặt xuống
-Thế... còn buổi biểu diễn cuối tuần ngày mai thì sao?
Thiên Ánh vừa dứt khỏi suy tư nghe Ngân hỏi vậy thì giật mình. Mấy ngày nay có lẽ vì Thiên An mà cô cũng xém quên mất. Tuần trước đã không biểu diễn nếu tuần này còn không biểu diễn thì... cô và Thiên An có nguy cơ mất việc là cái chắc.
- Chuyện này... em sẽ tính lại với Thiên An.
- Được rồi em tính sao thì tính, đừng để cô Chi giận là được rồi.
Lúc này ở Ký túc xá.
Thiên Ánh đi được nữa tiếng thì Thiên An cũng tự mình mà cựa quậy bật dậy. Chớp mắt nhìn xung quanh, cô biết lúc này chị mình chắc đang đến Momizi rồi. Mang trong mình cảm giác khó chịu, cô nhận ra là mình đang... đói. Hít hít... cái mũi của Thiên An tự động phản ứng lại mùi thơm của thức ăn và vị trí được xác định là trên cái bàn nhỏ ở nhà bếp.
Sau khi giải quyết xong cái bụng đói, Thiên An lấy đồ vào nhà tắm. Hay thật, từ chiều đi học về đến giờ cô vẫn chưa thay đồ nữa, len thì tháo ra nhưng tóc giả thì vẫn y nguyên tomboy.
Sau 30 phút ngồi lì trong nhà tắm cuối cùng Thiên An cũng ra ngoài. Thiên An thấy trong phòng hơi ngột ngạt cho nên đi ra ngoài hít thở không khí…và cũng để suy nghĩ một vài chuyện.
Đi giữa khuôn viên vắng lặng không bóng người chỉ còn vài ánh sáng lập lòe của bóng đèn neon.
Cầm chặt trên tay con gấu bông màu trắng đang mặc một bộ váy cô dâu có hình nốt nhạc, đây là thứ mà trước kia Khánh Nam đã tặng. Thiên An nhìn con gấu bông chăm chú, cô lại nghĩ đến Khánh Nam... con người đó đã làm cho cô phải ra nông nổi như ngày hôm nay. Nhét con gấu bông vào túi áo, Thiên An cố để mình không còn nghĩ đến hắn ta nữa nhưng mà tại sao... tại sao lại càng nghĩ đến nhiều hơn.
Thiên An thật sự không biết bây giờ mình đối với Khánh Nam có còn cái gì gọi là 'yêu' hay không nữa?!
Cứ vừa đi vừa suy nghĩ vu vơ mà không biết là con gấu bông của cô đã rơi ra ngoài lúc nào. Giật mình lục lại trong túi, Thiên An hốt hoảng loay hoay quay lại phía sau tìm những nơi mình đã đi qua nhưng... một giọng nam trầm ấm vang lên:
- Cái này của cô à? – Vừa nghe được tiếng nói Thiên An quay lại thứ đập vào mắt cô chính là con gấu bông mà cô đã đánh rơi đang nằm trên tay một người con trai.
Thiên An không nói gì chỉ đi đến chỗ chàng trai đó giật lại con gấu bông. Huy Vũ thoáng giật mình khi nhìn thấy Thiên An. Lục lọi cái đầu xem đã từng gặp cô gái này ở đâu chưa. Cuối cùng Huy Vũ cũng nhớ ra anh lùi lại 3 bước...
- Điên à?! –Thiên An nhíu mày nhìn Huy Vũ khi thấy trên mặt anh xuất hiện hai chữ 'Sợ hãi'.
- Cô…cô là người…hay là... ma –Huy Vũ lấy hết can đảm thốt ra từng chữ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!