Chương 14: Ngày làm việc Momizi

Và thế là cả Thiên Ánh và Thiên An bất ngờ được tham gia biểu diễn ở Lễ khai giảng của Học viện Star Idol. Thời gian dành cho họ là hai tuần, tuy không nhiều nhưng hy vọng sẽ ổn. Vì lâu rồi chưa biễu diễn lại cùng nhau nên cả hai phải mất khá nhiều thời gian để tập làm quen lại nhiều thứ. Để không ảnh hưởng đến việc luyện tập nên Thiên Ánh với Thiên An chỉ đến Câu lạc bộ sau khi đi làm thêm ở Momizi vào buổi tối.

Còn ở Momizi. Có lẽ nhờ tập luyện nhiều ở Câu lạc bộ nên trong tối chủ nhật đầu tiên biểu diễn Thiên Ánh và Thiên An đã rất thành công. Ngoài biễu diễn tối chủ nhật mỗi tuần cả hai còn phải làm phụ thêm các việc trong quán vào các buổi tối còn lại.

Thời gian trôi nhanh, mới đây đã gần hai tuần. Tối nay là thứ 7, như thường lệ đúng 8h tối Thiên Ánh đã cùng Thiên An có mặt tại Momizi.

Bước ra từ phòng thay đồ của nhân viên là hai thiếu nữ rất dễ thương trong trang phục Yukata (kimono ngắn của Nhật, cái này là đồng phục nhân viên của Momizi).

- Thiên Ánh, tới rồi à?!

- Ngân_ chị nhân viên pha chế lâu năm của tiệm cười tươi hỏi thăm khi thấy Thiên Ánh tới quầy.

- Dạ, để em thay ca cho chị nghỉ ngơi đi!

-Thiên Ánh lễ phép lấy cái tạp dề màu trắng đeo vào.

Ngân lớn tuổi hơn Thiên Ánh nên chị ấy khá chửng tính nhưng lại rất thân thiện. Hiện Ngân đang là sinh viên năm cuối của Khoa Kế toán thuộc Đại học Kinh tế của thành phố. Sau khi tháo tạp dề ra móc lại vào chỗ Thiên Ánh vừa lấy, Ngân ngồi xuống cái ghế xoay bên quầy, vẻ mặt khá hí hửng nhìn những động tác thuần thục của Thiên Ánh đang pha chế một loại đồ uống gì đó.

Ngân đưa tay khẽ nâng nhẹ lên tách trà mà Thiên Ánh vừa pha, đôi mắt như 'thích thú' nhìn vào tách trà thủy tinh có màu đỏ hây hây với những nụ hồng nhỏ xinh xắn trang trí. Cô đưa mũi ngửi qua để cảm nhận hương thơm của trà rồi đưa lên miệng...

- Được chưa ạ?

-Thiên Ánh có vẻ mong chờ nhìn thái độ của Ngân.

- Ưmh... để xem nào...

-Ngân làm như đang suy xét, cô nhíu mày

-Chậc! Em học nhanh đấy nhưng... có lẽ em quên mất một thứ...

Thiên Ánh hiểu ra điều gì đó quay vào...

- Trà hoa hồng muốn tăng hương vị để đầu óc thư thái thì không thể thiếu nó...

- Cô vừa nói vừa gấp ra hai trái táo nhỏ thả nhẹ vào cốc trà.

Ngân bật cười lại nâng tách trà lên nhìn thích thú

-Màu đỏ hây hây của trà hoa hồng kết hợp với những quả táo đỏ làm cho tâm trạng của người thưởng thức sẽ thấy phấn chấn hơn. Hai thứ màu đỏ khác nhau quyện làm một như màu máu quyện vào màu trái tim ấm áp tăng thêm nhịp đập cho cuộc sống. Đem đến cuộc sống này thêm điều mới mẻ để con người thưởng thức. Em hiểu chưa? Tuy mới học nhưng em làm tốt lắm chỉ cần cố gắng thì sẽ pha chế trà giỏi lên thôi.

Thiên Ánh đang định tán thành những lời dạy bảo của đàn chị thì đúng lúc đó thì Thiên An chạy tới:

- Một Espeso nguyên chất cho bàn số 5.

- Được rồi! Chờ chị một lát...

-Thiên Ánh gật đầu tiếp nhận

- Chà, đúng tủ của em rồi đó Thiên Ánh! Ly cafe đầu tiên của tối nay...

-Nghe câu nói của Ngân, Thiên Ánh không đáp chỉ cắm cúi pha.

Đúng như ý từ câu nói của Ngân, trong lĩnh vực pha chế mà cô mới học hỏi tại Momizi Thiên Ánh chỉ đặc biệt thạo nhất các loại cafe. Ngày đầu vào Momizi, Thiên Ánh nói chỉ biết pha chế cafe nên cô mới xin vào quầy và cafe của cô đương nhiên cũng được Ngân duyệt ngay lập tức sau một cốc Capuchino mang một hương vị độc đáo.

- Đúng là người kì quái!

- Ai? Người vừa gọi Espeso ấy hả?

- Vừa nghe Thiên An phán, Ngân đã chồm qua vẻ tò mò.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!