Chương 12: Xin việc làm thêm - Momizi

Thiên Ánh trở lại lớp tìm Thiên An thì bắt gặp Thiên An đang cùng Mỹ Trang đang đi về hướng Câu lạc bộ. Hỏi ra thì biết hôm nay là buổi tự học của học sinh khu F nên Mỹ Trang sẵn dịp kéo Thiên An tới câu lạc bộ để 'dạy bảo' thành viên mới và cũng là để chuẩn bị kế hoạch cho Lễ khai giảng gì đó... 

- Minh An nói chuyện một chút được không?

-Thiên Ánh kéo tay Thiên An 

- Nhưng... có chuyện gì vậy?

-Cả Thiên An và Mỹ Trang đều ngạc nhiên nhìn Thiên Ánh với thái độ kì lạ của cô. 

- Ánh Ánh có chuyện muốn nói

- Thiên Ánh cố nhấn mạnh lại lần nữa, ánh mắt cũng đánh sang Mỹ Trang đang đứng cạnh. Qua ánh mắt đó dù không nói gì nhưng cũng đủ làm Mỹ Trang hiểu là cô đang muốn nói việc gì đó 'riêng tư' với Thiên An. 

- Thôi... mình trả Minh An cho Thiên Ánh nè! Mình tới Câu lạc bộ trước vậy có gì tí nữa xong việc thì hai cậu tới luôn nha! Chúng ta còn phải luyện tập thử nữa đó

-Mỹ Trang tươi cười dặn dò rồi chạy vụt đi. 

- Ánh Ánh có chuyện gì gấp lắm sao?

-Thiên An quay sang nhìn Thiên Ánh với vẻ bâng khuâng. 

- Thật ra là... uhm Minh... à không Hàn Thiên An, chị hỏi em một câu? Em... có muốn chết đói không?

-Thiên Ánh đặt tay lên vai Thiên An giọng nghiêm nghị trong có vẻ rất nghiêm trọng, buông một câu nữa thật nữa đùa... 

- Chị... có vấn đề à? Em đây... tất nhiên là vẫn còn đang rất yêu đời nên dĩ nhiên là không muốn chết mà lại chết vì lí do vô duyên như vậy đâu!

-Thiên An nghệch mặt rồi trả lời lại bằng một câu mà cô cho là 'hiển nhiên' . Đúng vậy, Thiên An cô có thể chết vì bất cứ thứ gì nhưng không thể nào chết vì lí do lãng nhách là đói và cũng tuyệt đối không có chuyện cô để mình phải thiếu thức ăn đến chết được, vì đối với Thiên An mà nói đồ ăn chính là No.2 của cuộc đời mình (sau No.1_ngủ). 

- Được rồi, vậy nếu không muốn chết vì lí do vô duyên đó thì chúng ta phải tự đi tìm đường sống ình! 

- Vậy... ý chị là... là chúng ta phải tự kiếm tiền mà sống sao?

-Thiên An lờ mờ đoán được phần nào nhưng... 

- Ừ

-Lúc này Thiên Ánh bỗng nhiên thay đổi 180 độ quay lại với vẻ bình thản thường ngày. Và câu đáp ngắn gọn của cô làm Thiên An dường như suýt té ngửa. 

- Hả? Chị giỡn chắc, vậy mà nãy giờ làm em tưởng có chuyện gì nghiêm trọng như sắp chết đến nơi không bằng nữa chứ. 

- Chị làm vậy để chuẩn bị tinh thần giúp em thôi

-Trước thái độ của Thiên An cô chỉ khẽ cười trừ rồi bình tĩnh giải thích 

-Thật ra đây cũng là một vấn đề nghiêm trong lắm mà, bây giờ chúng ta đang trong tình 'hiểm nghèo' rồi. Để không bị ông ngoại nghi ngờ chị không thể dùng tiền chu cấp từ thẻ tín dụng mẹ đưa nên... tóm gọn lại là chúng ta phải tự kiếm tiền để trang trải cho cuộc sống này.

- Em hiểu rồi nhưng phải làm sao...

- Thiên An làm ra vẻ suy tư, Thiên Ánh khoăn tay lại cả hai cùng suy nghĩ. Hai 'bóng đèn' đột nhiên được phát sáng trong đầu hai người. 

- Làm thêm – Cả hai đồng thanh 

- Ý kiến này cũng không tồi. Dù gì hôm nay cũng là buổi tự học nên xin nghĩ cũng không sao

-Thiên An rất tán thành với ý kiến tuyệt vời này 

- Chị sẽ lên mạng hoặc báo để tìm vài chỗ tuyển nhân viên

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!