EDIT BỞI Lavandula_Lamiaceae
Âm thanh mỏng manh ở trên không trung tụ thành một đống, đấm lên người Đoạn Hành Dư, rồi rơi rụng xuống đất khắp nơi.
Đoạn Hành Dư không dám nhìn đến y, cố gắng nuốt nước miếng.
Sao có thể?
Rõ ràng y hẳn là nên thích Thái Vũ Quân.
Tại sao lại là hắn?
Lời này nói ra không hề có căn cứ.
Sau một lúc lặng im, hắn chỉ có thể tìm lý do khác, Ngươi là hoàng tử.
Duyệt triều thịnh hành nam phong, một ít quan gia hậu duệ quý tộc cũng có nuôi dưỡng vài nam sủng sau lưng, nhưng vẫn luôn là vấn đề không đem lên mặt bàn được.
Thân phận Tạ Thời Quyết đặc thù, nếu việc này truyền ra ngoài, sẽ không chỉ là chuyện chịu một chút chỉ trích.
Huống hồ Đoạn Hành Dư cũng không phải con cháu thường dân, đến lúc đó không biết sẽ gây nên mưa gió thế nào.
Tạ Thời Quyết dường như cười một chút, nhưng trên mặt lại không xuất hiện dấu vết gì,
"Ta không để bụng. Ta chỉ hỏi ngươi một câu, ngươi đối với ta có ý hay không...! chỉ một chút thôi. Chỉ cần ngươi nói một câu, những vấn đề khác ta sẽ không để bụng."
Đoạn Hành Dư cúi đầu.
Hắn chưa bao giờ nghĩ tới sự tình sẽ biến thành như vậy, với hắn mà nói tất cả mọi thứ đều xảy ra quá đột nhiên, muốn hắn nghĩ kỹ trong khoảng thời gian ngắn là không có khả năng.
Huống hồ căn bản hắn không định ở chỗ này yêu đương, cho nên hắn sẽ không cùng Lục Minh Tịch đính hôn, cũng giống với nguyên nhân ấy, hắn cùng Tạ Thời Quyết sẽ không có kết quả.
Nếu đã chắc chắn không có kết quả, thì việc này nên một đao chặt đứt, không cần thiết phải giữ lại một tia hy vọng.
Như vậy là nghĩ cho Tạ Thời Quyết, cũng như là nghĩ cho chính hắn.
Hắn nói, Không có.
Không khí trầm mặc giữa hai người bắt đầu lưu động, Tạ Thời Quyết không dám đánh vỡ nó, không khí ngày càng loãng, hắn sợ câu tiếp theo Đoạn Hành Dư sẽ hoàn toàn đánh gục hắn.
Đoạn Hành Dư rốt cuộc cũng không chịu nổi trầm mặc như vậy, hắn không phải chưa từng cự tuyệt lời thổ lộ tình cảm của nữ sinh, hơn nữa mỗi lần lại càng thẳng thắn hơn.
Ngày thường hắn có vẻ dễ nói chuyện, nhưng đối với loại sự tình này một chút cũng không hàm hồ, tuyệt đối không để lại một chút dấu vết ám muội nào.
Nhưng chưa một lần nào lại khó chịu như hiện tại, hắn thật sự không thích loại cảm giác này chút nào.
"Ta không biết có chỗ nào ở ta đã khiến ngươi hiểu lầm, ngươi chính là bạn tốt của ta, giống như Thái Vũ Quân, cũng giống Lâu Tri Muội, chúng ta là bạn tốt, đều giống nhau..."
"Từ trước đến nay ta cũng không nghĩ tới, ngươi có ý như vậy..."
Được Hắn tiến về phía trước một bước, lần này Đoạn Hành Dư không kịp lui về phía sau, bàn tay liền bị đối phương cầm lấy,
"Vậy từ giờ trở đi có thể nghĩ đến phương diện này không? Có thể không?"
Đoạn Hành Dư thực mau tránh tay hắn, lông mày hơi nhíu,
"Ta nghĩ ngươi không hiểu rõ ý của ta, ta không hề yêu thích phương diện này."
Hơn nữa, nhận thức của hắn vẫn còn đang dừng ở chỗ Tạ Thời Quyết thích Thái Vũ Quân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!